phi phúc như Đông Hải, thọ sánh Nam Sơn."
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười, chỉ đơn giản giới thiệu: "Đây là Vương
đại nhân."
Tịch Nhan hơi cúi đầu cười nhẹ: "Tạ Vương đại nhân."
Sau đó nàng liền cùng hắn đi vào trong phòng khách, phòng khách vốn
đã rất náo nhiệt hiện tại càng trở nên ồn ào hơn, khắp phòng đều vang thanh
âm chúc thọ.
Tịch Nhan từ đầu đến cuối chỉ mỉm cười đáp lại, đưa mắt nhìn đi nhìn
lại, chỉ thấy toàn những gương mặt quen thuộc.
Thập Nhất cùng Thập Nhị ngồi ở vị trí dựa vào cửa sổ, một người cúi
đầu uống rượu, một người buồn chán nhìn nhìn xung quanh.
Đúng lúc bên này có một vị Tống đại nhân nào đó đang nói với Hoàng
Phủ Thanh Vũ một ít việc triều chính, Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ nhíu mày,
nhưng nhanh chóng trở về dáng vẻ thường ngày, trên mặt vẫn giữ ý cười ôn
nhuận như ngọc.
Cũng chỉ có Tịch Nhan nhìn ra được biến hóa trên mặt hắn, vì thế nàng
rời khỏi tay hắn, nói: "Ta đi qua bên kia một chút."
Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc này mới gật gật đầu, nhìn nàng ngồi xuống
bên bàn Thập Nhất mới thu hồi tầm mắt, chuyên tâm nghe Tống đại nhân
nói chuyện.
"Thập Nhất, Mẫu Đơn đâu?" Tịch Nhan vừa ngồi xuống, liền đè chén
rượu trên tay Thập Nhất lại, nhìn về phía thiếu niên đã uống đỏ bừng cả mặt
khi tiệc còn chưa bắt đầu.