ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 760

Ý cười trên khóe miệng hắn bỗng dưng càng đậm hơn: "Nhan Nhan, cho

dù ta điên, nhưng vẫn đối với nàng tốt như cũ." Dứt lời, hắn lại tiến lên hai
bước, một cước liền đá lăn Hoàng Phủ Thanh Hoành nằm ngửa trên mặt
đất, đặt một chân lên ngực hắn, hung hăng dùng sức đè xuống.

Hoàng Phủ Thanh Hoành hô hấp vô cùng khó khăn, kinh hãi nhận ra

mình bị đánh đến nỗi máu mũi giàn giụa, nhất thời giận dữ, vừa muốn đứng
dậy, thế nhưng chân của Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng đã đạp xuống, hắn thở
hổn hển, trừng mắt nhìn Hoàng Phủ Thanh Vũ: "Lão Thất, ngươi dám đối
đãi như thế với ta, ngươi cũng biết hậu quả như thế nào chứ?"

"Mặc kệ hậu quả như thế nào, hôm nay, ta nhất định muốn một bàn tay

của ngươi." Sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vũ âm trầm chưa từng có, trên chân
lại dùng thêm một chút lực, Hoàng Phủ Thanh Hoành lập tức đau đớn gào
lên.

"Hoàng Phủ Thanh Vũ!" Tịch Nhan gấp đến độ thiết chút nữa là rơi lệ,

"Chàng buông hắn ra, chàng mau buông hắn ra!"

"Nhan Nhan, hắn không đáng cho nàng cầu xin cho hắn." Hoàng Phủ

Thanh Vũ thản nhiên nói, một bên phân phó cho Ngân Châm lúc này bị dọa
đến choáng váng, "Sai người mang kiếm đến đây!"

Ngân Châm hoang mang rối loạn gật đầu, bước chân xiêu vẹo liền đi ra

ngoài.

Tịch Nhan nóng nảy, nói những lời trái với lòng: "Sao hắn không đáng?

Ít nhất hắn chân thật, hắn thành khẩn, hắn sẽ không cất giấu bí mật, người
như vậy, dù cho đốn mạt cũng còn hơn ngụy quân tử thâm tàng bất lộ!"