Nếu hắn không bức nàng, bọn họ sẽ có Bất Ly sao?
Vốn ngay từ đầu, những thứ hắn lấy được từ trên người nàng đều là ra
tay bức nàng mà thôi. Hắn quả thật đã quen dùng thủ đoạn, thậm chí trong
tình yêu cũng không tiếc rẻ, nhưng mà tất cả đều bởi vì người đó là nàng
mà thôi, nếu đổi lại là người khác, hắn chỉ sợ ngay cả hứng thú liếc mắt một
cái cũng không có.
Không bức nàng? Làm sao hắn có thể đáp ứng không bức nàng đây?
Trong quá rượu Như ý quán, ca vũ nhộn nhịp, không khí thật thanh bình.
Sau khi Hoàng Phủ Thanh Vũ liên tiếp uống hai bầu rượu, rốt cuộc Thập
Nhất không chịu được nữa, vươn tay ra chặn hắn, "Không nên uống nữa.
Bất Ly đã được sinh ra, huynh cao hứng cũng là bình thường, tội gì lấy bản
thân mình làm tình làm tội chứ."
"A." Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ một tiếng, lại nhìn về phía Hoàng
Phủ Thanh Thần sắc mặt tối tăm, "Lão Cửu, sao đệ lại không uống?"
Trên mặt Hoàng Phủ Thanh Thần khẽ co rút lại một chút, bỗng nhiên
vươn tay ra, cầm lấy một bầu rượu trên bàn hung hăng ném xuống đất:
"Còn muốn uống bao lâu nữa? Nam Cung Ngự, hay là Mộc Cao Phi, ta mặc
kệ hắn là ai, huynh nói cho ta biết hắn còn muốn ở lỳ trong phủ huynh bao
lâu nữa?"
Tên nam nhân kia, hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi tên nam nhân kia,
đó chính là tên nam nhân mà thê tử của hắn ngày nhớ đêm mong!
Hoàng Phủ Thanh Vũ khẽ cười lên: "Sao đệ lại thiếu kiên nhẫn như vậy?
Đạm Tuyết nói với đệ cái gì ?"
Hoàng Phủ Thanh Thần hừ lạnh một tiếng.