“Đau... Đau quá...” Nàng vẫn luôn cắn chặt quai hàm cuối cùng cũng
không chịu nổi mà phát ra tiếng rên rỉ, nước mắt như chuỗi ngọc châu bị
cắt đứt ào ào rơi xuống, “Đau quá...” Nàng không biết là đau đớn trên thân
thể, hay là tâm của nàng.
Động tác của Tiêu Diệp chậm rãi ngừng lại, ánh mắt có phần hoảng hốt,
tay phải dừng ở giữa không trung một chút mới hạ xuống lau đi nước mắt
trên mặt Diệp Huyên: “Đừng, đừng khóc.”
Câu này vừa bật ra khỏi miệng, Diệp Huyên bỗng lớn tiếng òa khóc.
Thương tâm cùng ủy khuất tích lũy hồi lâu cuối cùng cũng được phát tiết,
nàng khóc đến nỗi không kịp thở, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành một cục.
Tiêu Diệp chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ thất thố đến vậy của Diệp
Huyên, ở trong trí nhớ của hắn, nương nương vĩnh viễn ôn nhu tươi cười,
dường như có một bức tường vô hình ngăn cách nàng cùng mọi thứ xung
quanh, khí chất thanh nhã thoát tục, khiến người khác không dám đến gần.
Dù là thời điểm bị hắn cường bạo, nàng cũng chỉ cắn chặt răng, tuyệt không
lộ ra một chút yếu đuối.
Trong lòng Tiêu Diệp luôn nghĩ như vậy, mới khiến hắn liều lĩnh chàn
đạp nàng. Hắn biết là sẽ khiến Diệp Huyên đau, nhưng lại không có cách
nào khắc chế cảm xúc điên cuồng kia trong lòng, muốn nàng kêu khóc,
muốn nhìn thấy nàng mềm yếu cầu xin, muốn nàng... ỷ lại bản thân. Giờ
khắc này, nàng cuối cùng cũng khóc, nhưng Tiêu Diệp lại cảm thấy trái tim
nặng trĩu, hối hận đến mức muốn cho bản thân một cái tát. “Đừng khóc.”
Hắn luống cuống lau đi nước mắt trên mặt Diệp Huyên, dè dặt cẩn trọng
đem côn thịt rút ra. Diệp Huyên đang khóc nức nở bị cảm giác đau đớn
đánh úp tới. Tiêu Diệp vừa thấy huyệt khẩu co lại rồi phun ra một cỗ tơ
máu cùng trọc dịch, hắn vội vươn ngón tay sờ vào, quả nhiên, bị thương
càng nghiêm trọng hơn rồi.
Hắn thở dài, lấy lọ Trân Châu cao bị quăng một góc, đem thuốc mỡ bôi
khắp thân nhục bổng, chuẩn bị đem côn thịt cắm vào. Diệp Huyên đang