ngươi mà không cần ngôi vị hoàng đế, ngươi lại muốn ta cưới nữ nhân
khác…” Diệp Huyên mím môi không trả lời, nàng bị Tiêu Diệp khống chế,
chỉ có thể ngẩng đầu nhìn thẳng hắn.
Tiêu Diệp nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, dưới tay là cần cổ trắng
ngần yếu ớt. Trong nháy mắt, hắn thật muốn hung hăng bóp cổ nàng, để
nàng biết bản thân có bao nhiêu đau đớn. Nhưng hắn đến cùng là không thể
hạ thủ được, hắn yêu nàng đã bảy năm, nhưng ngay cả một chút cơ hội
nàng cũng không chịu cho hắn, muốn đẩy hắn ra xa.
“Cửu lang…” Nước mắt trong mắt Diệp Huyên, cuối cùng cũng chảy
xuống, “Chúng ta là không có khả năng…”
“Vì sao không có khả năng?” Tiêu Diệp bướng bỉnh nói, “Ta có thể
không làm hoàng đế, ngươi cũng có thể không làm thái hậu, chúng ta cao
chạy xa bay, A Huyên…” Hắn nhẹ giọng, cơ hồ là cầu xin Diệp Huyên,
“Cùng nhau rời đi, được không?”
Diệp Huyên lắc đầu, bọn họ rời đi, vậy triều đình làm thế nào bây giờ,
giang sơn vạn dân nên làm thế nào. Diệp Huyên không thể làm người vô
trách nhiệm như vậy, mắt thấy Đại Dận cuối cùng cũng sắp có ngày thái
bình thịnh thế, nàng làm thế nào chỉ vì tư tình bản thân mà bỏ mặc dân
chúng không để ý.
Nàng còn nhớ rõ sau khi Hiếu Thành hoàng hậu hoăng thệ, trong nhà
muốn chọn người đưa vào cung. Lúc đó nàng mới mười lăm tuổi, tổ phụ
gọi nàng vào thư phòng: “Thập nhất nương, trong nhà muốn ngươi tiến
cung, ngươi có nguyện ý hay không?”
Làm sao có thể nguyện ý đây, một thiếu nữ mười lăm tuổi, đúng là độ
tuổi đẹp nhất của người con gái, lại bị ép bước chân vào thâm cung giết
người không thấy máu, đem cả cuộc đời mình cột với một lão nhân sắp
chết. Hồi lâu sau, Diệp Huyên quỳ xuống dập đầu với tổ phụ, thanh âm