đang hút lấy nàng, khiến nàng rên rỉ: “A, tướng công, cây gậy lớn của
chàng thật xấu... Mút lấy đầu vú của người ta, quỷ chán ghét.... A... Ân a...”
Thanh âm của nàng mềm mỏng, dịu dàng, lúc này mang theo một chút
nũng nịu, thở dốc, nàng lại còn oán trách như tiểu hài tử, vừa phóng đãng
vừa ngây thơ, khiến khóe mắt Tô Tuyển đỏ rực lên. Từ lúc Tô Tuyển mười
sáu tuổi bước vào giang hồ đến nay, trời sinh khuôn mặt tuấn tú, đối nhân
xử thế hào sảng, tiêu sái, đã câu dẫn không biết bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ.
Có nhiều loại nữ tử, có lớn mật không biết e ngại, có e lệ mảnh mai, nhưng
không có baaft kì người nào giống như yêu nữ này, khiến hắn cảm nhận
được cái gọi là mất hồn mất vía.
Tô Tuyển không ngừng cảnh cáo mình, đây là vì bây giờ đầu óc hắn
không tỉnh táo, có nam nhân nào có thể chống đỡ được sự cám dỗ như
trước mắt? Không nói đến Diệp Huyên bây giờ cam nguyện cởi quần áo hạ
mình nhũ giao cho hắn, cho dù nàng cái gì cũng không làm, cũng có một
đống lớn nam nhân nguyện ý quỳ giố dưới làn váy thạch lựu của nàng. Cho
nên, tất cả đều là do dục vọng chi phối.
Sau một phen tự củng cố tinh thần, hắn thật vất vả mới khiến dục vọng
nguội đi một chút, nhưng vừa nhìn thấy hành động của Diệp Huyên lửa dục
lại hừng hực cháy lên. Chỉ thấy yêu nữ kia đứng lên, chậm rãi cởi bỏ váy
ngắn dưới hạ thân. Bây giờ trên người nàng chỉ còn một cái tiết khố, cái tiết
khố đó thật mỏng, hai chân nàng mở lớn đối mặt với Tô Tuyển, khiến hắn
không thể không nhìn thấy bối thịt phấn nộn dưới lớp lụa mỏng.
”Có đẹp không, tướng công?” Diệp Huyên vươn tay xuống xoa nắn nơi
giữa hai chân, ngón tay ngọc đẩy ra cánh hoa khép kín như con trai ngọc,
tuy cách một lớp vải, nhưng vẫn có thể thấy rõ ngọc châu oánh nhuận cùng
với khe hẻ nhỏ hẹp. Tiểu ngọc châu dính nước sáng mượt, trơn bóng, từ
trong khe hở nhỏ hẹp không ngừng phun ra chỉ bạc. Có một sự thật khiến
Tô Tuyển càng thêm điên cuồng là tiểu mỹ nhân trước mắt không chỉ đơn