nửa đệ tử. Cho nên, các nàng bây giờ cùng lô đỉnh luyện tập thuật trong
phòng, nhưng nhóm lô đỉnh không thể phá thân các nàng.
Quy định này cũng khiến Tô Tuyển thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu
không hắn thật không biết yêu nữ kia sẽ mượn cơ hội mà đưa ra yêu cầu gì
với mình. Lúc hắn đang cân nhắc biện pháp đào tẩu, ánh mắt Giản An cũng
dừng trên người hắn: “Đây là lô đỉnh của ngươi?” Tuy là hỏi Diệp Huyên
nhưng ánh mắt vẫn đặt lên người Tô Tuyển.
Trong số hai mươi mấy người thanh niên, Tô Tuyển không thể nghi ngờ
là người xuất sắc nhất. Người có bộ dạng tuấn mỹ hơn hắn không phải là
không có, thí dụ như Nguyên Ung, nhưng trên người họ không có khí
phách như hắn. Tuy Tô Tuyển đã cố gắng che giấu bản thân, nhưng chỉ cần
hắn đứng nơi đó, dáng người thẳng tắp, mặt mày sáng sủa, giống như một
thanh lợi kiếm đã rút ra khỏi vỏ, lại vừa giống như hoa lê trắng tháng ba,
lạnh lùng trong trẻo làm say lòng người, vị ngọt thuần kéo dài.
Diệp Huyên thấy Giản An cứ nhìn chằm chằm Tô Tuyển, làm sao có thể
nhìn không ra ý đồ của nữ nhân này. Ánh mắt của nàng lạnh xuống, bởi vì
cúi đầu, ngoại trừ Tô Tuyển, không ai chú ý tới nụ cười bên môi của nàng.
Trong lòng Tô Tuyển lộp bộp một cái, yêu nữ Thiên La giáo tâm ngoan thủ
lạt, người trong võ lâm đều biết, chẳng lẽ yêu nữ này muốn....
Hắn vốn là người thẳng thắn, sau khi trở về phòng cùng Diệp Huyên,
liền nói thẳng: “Ngươi động sát tâm với Giản An?”
Diệp Huyên cười như không cười nhìn hắn: “Sao vậy, tướng công, ngươi
đau lòng?”
Tô Tuyển bất đắc dĩ: “Cái gì mà đau lòng với không đau lòng, ta ngay cả
mặt nàng cũng chưa nhìn rõ.”
Hắn vừa buột miệng nói ra, cũng không có ý tứ làm ầm lên với Diệp
Huyên, con ngươi lạnh lẽo của Diệp Huyên liền dịu lại. Nàng quệt cái