Nỗi đắm say của chàng chẳng phải giả vờ. Nàng mê mẩn tâm thần, bị lôi
cuốn vì sức nóng xao xuyến của đôi môi chàng, vì hương vị hơi thở chàng
giờ đây đã trở lại quen thuộc, nhưng vẫn làm nàng sửng sốt như những điều
khám phá người ta lần lượt tìm ra ở một người tình xa lạ.
Mối nghi ngờ từng hành hạ nàng tan biến: “Chàng yêu ta thật. Đúng thế…
Chàng vẫn yêu ta? TA?..”
- Anh yêu em, em ơi, em có biết không? – Chàng thì thầm – anh nằm mơ
thấy em từ đêm hôm trước… Đêm ấy trời đầy sao trôi nhanh thế và sao em
thấp thỏm thế…anh nóng lòng được gặp lại em…để biết chắc đấy không
phải là một giấc mơ…là em hoàn toàn thuộc về anh…là em không sợ anh
nữa.
Chàng vừa nói vừa hôn lên mái tóc nàng, lên thái dương nàng.
- Tại sao em còn giữ mình thế? Hôn anh đi…Hôn anh thật sự đi.
- Em không thể, với nỗi lo cháy bỏng trong tim…Ôi! …Giôphrây, anh là
người thế nào? Bây giờ đâu phải là lúc nói chuyện yêu đương.
- Nếu cứ chờ những lúc không có những nguy hiểm mới nói chuyện yêu
đương thì trong những năm gần đây, anh chẳng mấy khi có được niềm vui
đó. Yêu giữa hai cơn giông bão, giữa hai trận đánh, giữa hai cuộc phản
loạn, đấy là số mệnh của anh và quả vậy anh đã biết cách làm quen với chất
cay kích thích thú vui này.
Nghĩ tới cuộc dan díu mà chồng nàng có thể trải qua khi xa nàng, ở Địa
Trung Hải hay ở một nơi nào khác. Angielic khó chịu. Bỗng trong lòng
nàng nổi lên một cơn ghen dữ dội khiến nàng mất hết cả dịu dàng.
- Ông là đồ đểu cáng, ông đờ Perắc ạ và ông đã sai lầm khi ông tin tưởng
tôi cũng như bọn cung tần ngớ ngẩn ông dùng để tiêu khiển sau các trận
đánh. Buông tôi ra!
Chàng cười! Chàng vẫn tìm cách làm nàng nổi giận và đã thành công. Cơn
giận của Angielic mỗi lúc một thêm dữ dội vì nàng nghĩ chàng đùa với nỗi
kinh hoàng của mọi người trong đó có cả mình.
- Buông tôi ra! Tôi không muốn nhìn thấy mặt ông nữa. Ông là một con
quỉ.
Nàng cố hết sức đẩy chàng ra khiến chàng phải buông tay.