ANH EM NHÀ CARAMAZOV - Trang 887

- Nếu tôi đùa thì sao? - Kolia bật cười.

- Đùa thì cứ đùa, tuỳ cậu thôi. Chăng sao, cũng được thôi. Bao giờ cũng có
thể bông đùa được.

- Tôi có lỗi, tôi đùa đấy.

- Chúa tha thứ cho cậu.

- Thế bác có tha thứ không?

- Có chứ, cậu đi đi.

- Bác khá lắm, có lẽ bác là một nông dân thông minh.

- Thông minh hơn cậu, - bất ngờ người nông dân trả lời bằng giọng vẫn
trang trọng như trước.

- Chưa chắc. - Kolia hời chưng hửng.

- Tôi nói đúng.

- Mà có lẽ thế thật.

- Chính thế đấy, chú em ạ.

- Chào bác.