CHƯƠNG 29
C
ần phải hết hai giờ cho David trở thành mô ̣t nothit - người bi ̣ ke ̣t
trong lốt biến hı̀nh.
Chı̉ hai giờ thôi, nhưng hai giờ kinh hoàng ấy luôn đo ̣ng mãi trong tâm
trı́ tôi. Dù có sống cả trăm năm nữa thı̀ đêm nào trong giấc ngủ tôi cũng
vẫn luôn bi ̣ ám ảnh bởi tiếng gào la, đe do ̣a, nguyền rủa, van nài, chửi bới
của David.
Khi chắc chắn hắn đã bi ̣ ke ̣t trong lốt chuô ̣t, tôi và Ax biến hı̀nh thành
đa ̣i bàng đầu ba ̣c và diều mướp, thay phiên nhau quắp con chuô ̣t ra bãi
biển, qua những con sóng gãy ca ̣nh tới mô ̣t tảng đá nhỏ xı́u nằm chơi vơi
cách bờ mô ̣t dă ̣m.
Ở đó còn có rất nhiều con chuô ̣t khác, la ̣i ê hề thức ăn nữa. Nhưng sóng
và đá khiến cho con người luôn tránh xa nơi đó.
Tu ̣i tôi để David ở đó và bay về.
<Rachel?> Ax go ̣i.
<Hả?>
<Tôi nghı̃… tôi… sẽ không bao giờ muốn nói đến chuyê ̣n này nữa.>
Tôi không trả lời. Tôi vẫn nghe văng vẳng gio ̣ng truyền của David thét
gào với theo tu ̣i tôi. <Khôôông!>
Cuối cùng, gio ̣ng thét đó bi ̣ bỏ la ̣i phı́a sau…
Tu ̣i tôi bay ngang qua khu nghı̉ mát Marriott, nơi
đã đươ ̣c chấp thuâ ̣n
làm nơi tổ chức
Hô ̣i nghi ̣ Thươ ̣ng đı̉nh. Nó vẫn còn nguyên cảnh đổ nát,
tơi bời nhưng không hề thấy bóng dáng của các vi ̣ lãnh đa ̣o cấp cao đâu cả.
Đô ̣i quân sửa chữa đang tất bâ ̣t làm viê ̣c.
Có lẽ ho ̣ đã quyết đi ̣nh dời Hô ̣i nghi ̣ tới mô ̣t đi ̣a điểm khác. Tôi vẫn
không hı̀nh dung ra ho ̣ sẽ giải thı́ch toàn bô ̣ vu ̣ viê ̣c này như thế nào. Thâ ̣t
khó mà loan tin rằng ho ̣ đã bi ̣ mô ̣t đám voi và tê giác phá quấy.
Sau đó có cái gı̀ trào dâng trong tôi. Đô ̣t nhiên tôi cảm thấy mı̀nh trở
nên mỏng manh và yếu ớt quá.
Tôi hổng trở nên yếu mềm đâu. Nhưng bằng
cách nào đó, những niềm vui tôi từng có khi đối mă ̣t với những trâ ̣n chiến,
sư ̣ vui sướng tôi đã có từ những trâ ̣n đánh mà phần thắng dường như là bất
khả thi đã
… ờ, tôi đoán có lẽ tôi đã lớn lên thêm mô ̣t chút.