CHƯƠNG 7
T
ôi biến hı̀nh Người thần tốc.
Chı̉ còn hai con mắt, tôi đỡ phải thấy mái trần vùn vu ̣t lướt qua, khiếp
cả hồn.
Ngay khi có cánh tay Người ma ̣nh khỏe tôi liền quăng thân sau xuống
rı̀a xe tải. Nhưng có tru ̣c tră ̣c rồi!
Người tôi nă ̣ng quá, không thể bám nổi. Cả đống tay giơ ra tóm lấy tôi,
giâ ̣t kéo, lôi.
“Ax! Bồ vẫn chưa biến hı̀nh xong!”
Thân dưới tôi vẫn nguyên si là Andalite. Quá dềnh dàng, nă ̣ng nề.
Tôi cảm thấy tay mı̀nh yếu đi. Mấy ngón tay bung ra, tôi rơi xuống
đường mất thôi. Người ta sẽ lái xe dằn lên người tôi -
Có thể
trên xe
của
ho ̣ còn chở nă ̣ng đầy
“hàng hóa” nữa…
“Nắm lấy đuôi ảnh!”
“Mı̀nh nắm đươ ̣c mô ̣t chân rồi nè! Mà cái chân đang biến hı̀nh. Ax,
mı̀nh…”
“EYAH! EYAH! EYAH! Uuug! Uuug!”
“Giữ Ax. Giữ chắc lấy. Ảnh tuô ̣t kı̀a!”
“Ảnh vẫn đang biến hı̀nh!”
“Huu huu hah ah HAH HAH HAH!”