Chương 24
Ngày hôm sau. Mă ̣t trời chói chang. Khı́ nóng ê hề, tôi đã bay mười hai
phút mà không cần qua ̣t cánh. Có cả Rachel nữa.
Thiên nhiên đã ban cho
tu ̣i tôi mô ̣t cuô ̣c bay tư ̣ do, phóng khoáng.
Tu ̣i tôi bay lên mãi.
Cao đến đô ̣ k
hông thể nhı̀n thấy con mồi ở đô ̣ cao
này.
Nhưng thâ ̣t tuyê ̣t vời làm sao khi mà hai đứa tôi là những chú chim
duy nhất có mă ̣t ở tı́t trên này. Tôi nghı̃
chắc là diều hâu thâ ̣t thı̉nh thoảng
cũng cần bứt lên.
Ta ̣i sao? Tôi không biết. Có lẽ vı̀ chúng cần nhı̀n toàn cảnh. Cần cảm
thấy mı̀nh không bi ̣ cô ̣t vào thế giới châ ̣t he ̣p gói go ̣n trong đồng cỏ của
chúng. Hay là chúng muốn nới rô ̣ng lãnh đi ̣a cũng nên…
Hay là chúng
muốn xem chúng có thể bay cao đến đâu trước khi không khı́ trở lên quá
loãng.
Hoă ̣c cũng có thể chúng chẳng có chút nhâ ̣n thức nào về những viê ̣c
chúng làm.
<Ra bãi tắm chứ?> Rachel rủ.
<Ừm, thế vi ̣nh nhỏ thı̀ sao?>
Tu ̣i tôi quay đầu như máy bay chiến đấu và ha ̣ thấp xuống. Cây cối và
ngo ̣n đồi lướt sườn sươ ̣t qua, đa ̣i dương nổi sóng xa bên dưới.
Tôi nghı̃ đến cái mà hố Bobby xém chết đuối, đến bãi cát nơi cha câ ̣u
bé ôm ghı̀ câ ̣u vào lòng. Tra ̣m khı́ đốt lo ̣t vào tầm mắt. Nó bi ̣ bao quanh
bởi hàng rào cấm của cảnh sát. Ho ̣ vẫn đang bâ ̣n rô ̣n điều tra.
Tôi nghı̃ về giây cuối cùng thấy Taylor phóng vèo qua đường hầm, mái
tóc búp bê Barbie xõa tung. Hı̀nh ảnh mu ̣ vẫn ám ảnh tôi, nhưng gio ̣ng nói
mu ̣ đã mất. Không biết chı̉ là nhất thời hay mãi mãi. Tôi chưa thể nói trước
đươ ̣c.
Vi ̣nh nhỏ là chốn bı́ mâ ̣t gần bãi tắm tu ̣i tôi khám phá ra, những đá tảng
lô nhô, cao sáu mét trên mă ̣t biển. Những người đi tắm biển bı̀nh thường
không thể biết nơi này. Ba ̣n cần phải là chim mới tới đươ ̣c đây.
Rachel hoàn hı̀nh còn tôi biến hı̀nh thành người. Mă ̣t trời ấm áp. Không
khı́ nồng mùi muối. Tu ̣i tôi đang ở bên nhau…
“Không cách gı̀ tu ̣i mı̀nh biết đươ ̣c,” Rachel nói, hı̀nh như cảm đươ ̣c