Marco đã sấn tới, nhe ̣ nhàng nhấc nhỏ lên trong đôi tay đồ sô ̣.
“Có thể chúng ta còn gă ̣p la ̣i nhau đấy,” Fenestre nga ̣o ma ̣n nói khi tu ̣i
tôi rút khỏi đó.
Tôi nı́n thinh, còn gı̀ nữa đâu mà nói. Tôi đã để mô ̣t con quái vâ ̣t sống
sót. Tôi đã để mô ̣t tên giết người tiếp tu ̣c tự do.
Lúc tu ̣i tôi ra đến cầu thang, Rachel đang trong giai đoa ̣n hoàn hı̀nh. Ax
hầu như đã trở đã trở la ̣i là mô ̣t người Andalite. Ảnh vẫn mang hai viên
đa ̣n bắn chim trong người, nhưng chúng không đủ để làm ha ̣i ảnh.
Tobias la ̣ng lách bay trên đầu cả bo ̣n. Tu ̣i tôi va vấp nhảy xuống thang,
chui qua lỗ bể của tòa nhà để ra ngoài khu sân đươ ̣c rào chắn và bảo vê ̣ kỹ
càng.
Lúc tu ̣i tôi tới chỗ những khóm cây thı̀ Rachel đã trở la ̣i thành người.
Cả bo ̣n hoàn hı̀nh la ̣i, và chẳng bao lâu sau tu ̣i tôi đã trở thành năm đứa
nhóc mê ̣t mỏi và thâ ̣n tro ̣ng, cùng với mô ̣t anh chàng Andalite núp kỹ phı́a
sau các thân cây.
Tu ̣i tôi vẫn thấy đươ ̣c tòa dinh thự của gã tı̉ phú Fenestre.
“Điều gı̀ xảy ra ở đó vâ ̣y?” Rachel hỏi. “Ai đó đã phá tanh bành nơi
này. Có mô ̣t trâ ̣n đa ̣i chiến mà mı̀nh đã bỏ lỡ hay sao vâ ̣y? Trời ơi! Thâ ̣t
không thể tin nổi mı̀nh la ̣i để vuô ̣t mất cơ hô ̣i đó. Thế chuyê ̣n gı̀ đã xảy ra
vâ ̣y?”
“Sẽ có người kể la ̣i cho em nghe sau,” tôi đáp cu ̣t lủn.
“Ông đó có phải là mô ̣t tên Mươ ̣n xác không vâ ̣y?” Rachel vẫn thắc
mắc. “Ổng là người tốt hay kẻ xấu?”
Tôi khẽ cười. Ánh mắt tôi cha ̣m ánh mắt Cassie rồi cả hai đứa tôi cùng
nhı̀n lảng đi chỗ khác. “Rachel à, anh thâ ̣m chı́ còn không biết mı̀nh là ai
nữa nè.”
Tôi biết, sẽ có đứa kể cho nhỏ nghe mo ̣i chuyê ̣n, nhưng cái đứa đó chắc
chắn không phải là tôi.