mốc rồi. Nó sẽ làm chi ̣ sưng ruô ̣t lên đó. Tôm đâu có để hoài đươ ̣c…”
“Mi phải hỏi ta chứ!” Tôi la lớn, hổng chi ̣u nghe điều hơn lẽ thiê ̣t.
“Đươ ̣c rồi, chi ̣ Rachel.” Jordan bı̀nh thản. “Theo chi ̣, em nên vứt cái đồ
thừa ôi thiu, mốc meo, đầy vi khuẩn đó đi như me ̣ sai em làm, hay nên để
la ̣i cho chi ̣ xơi rồi để chi ̣ trương bu ̣ng lên hả?”
Tôi chẳng nghı̃ ra đươ ̣c lời nào để đối đáp la ̣i cả, vâ ̣y nên tôi nói, “Lần
này chi ̣ ta ̣m bỏ qua đó.”
Jordan đảo mắt, “Cảm ơn, cảm ơn bà hoàng Rachel. Em thâ ̣t sung sướng
vı̀ chi ̣ đã để cho em sống.”
Me ̣ bước vô, tay ôm hai ke ̣p hồ sơ bằng da, miê ̣ng cười ra ̣ng rỡ. “Chúc
mừng me ̣ đi các con. Me ̣ nổi tiếng rồi đó nghen. Các con ăn gı̀ chưa? Ho ̣c
hành thế nào? Sarah đâu rồi? Đừng bảo là nó la ̣i tới nhà Tisha nữa đó
nghe. Lần nào ở đó về là nó cũng kết thúc bằng viê ̣c mua mô ̣t con Barbie
mới.”
“Ho ̣c hành khỏi chê me ̣ à,” tôi đáp. “Tu ̣i con chưa ăn chiều đâu. Con
làm cho me ̣ món gı̀ nha.”
“Mı̀nh đă ̣t người ta mang tới cũng đươ ̣c mà.” Jordan lấy gio ̣ng õng e ̣o.
“Chi ̣ Rachel khoái cái món tôm thúi chảy nước đó mà.”
“Me ̣! Me ̣!” Sarah từ ngoài cha ̣y xô ̣c vô, miê ̣ng hét lớn, “Tisha bảo
người ta có bán mô ̣t con Barbie luâ ̣t sư. Mô ̣t con Barbie luâ ̣t sư! Y chang
me ̣!”
“Vâ ̣y ra nổi tiếng là như vâ ̣y hả me ̣?” tôi hỏi.
“Ờ, me ̣ giỡn đó mà. Các con biết cái ông trên báo mấy ngày trước chứ?
Cái ông đươ ̣c Arnold Schawarzenegger cứu chứ? Me ̣ là luâ ̣t sư của ổng.
Gia đı̀nh ổng nói ổng mất khả năng tự chủ. Ho ̣ muốn…”
“Mất khả năng tự chủ? Tức là phải đóng khăn vê ̣ sinh giống con nı́t hả
me ̣?” Jordan hỏi.
“Đừng nói bâ ̣y vâ ̣y cưng. Ho ̣ cho là ổng không thể tự lo toan công viê ̣c
của bản thân đươ ̣c…”
“Tức là điên khùng.” Tôi diễn giải. “Châ ̣p ma ̣ch. Bi ̣ coi là châ ̣p ma ̣ch.”
“Đừng dùng từ châ ̣p ma ̣ch,” me ̣ coi bô ̣ phiền não. “Không thăng bằng về
tâm thần, nói vâ ̣y cho chuẩn. Gia đı̀nh ổng muốn đưa ổng vào tra ̣i tâm