chũi, vâ ̣y thı̀ rúc sâu xuống sáu mét đất, hổng có không khı́, là đúng quá
rồi.”
“Đừng mè nheo nữa, Marco.” Tôi nói. “Hổng có vấn đề gı̀ đâu.”
Chẳng hiểu ta ̣i sao, những lời ấy cứ buô ̣t ra khỏi cái miê ̣ng ngu ngốc của
tôi.
"Thưa các quý ông và các quý bà,” Marco vừa nói, vừa đă ̣t tay lên vai
tôi, “chúng ta có mô ̣t tı̀nh nguyê ̣n viên.”
Tôi đành làm bô ̣ cứng cỏi. “Đươ ̣c thôi. Mı̀nh sẽ đi trước cho.”
Tôi tâ ̣p trung tâm trı́ vô hı̀nh ảnh con chuô ̣t chũi. Bên trong nhà kho thâ ̣t
nóng bức khi cả bo ̣n chúng tôi lẻn vô. Nóng và ngô ̣p hơi quá chừng luôn.
PHI ̣CH!
Mông tôi uy ̣ch xuống nền nhà.
“Ua!” anh Jake hét lên và nhanh tay túm lấy tôi, ki ̣p giữ tôi khỏi té nhào.
Nhưng quá trễ để cứu vớt danh dự tôi.
Marco cười hinh hı́ch. "Heh heh, ha ha ha ha!"
Cassie thı̀ khi ̣t khi ̣t mô ̣t cách tuyê ̣t vo ̣ng, ráng hổng cười thành tiếng.
Hai chân tôi quắt la ̣i, chả còn gı̀ ngoài bàn chân. Hai cánh tay tôi cũng
mất tiêu, chı̉ còn la ̣i hai bàn tay. Tôi vẫn là người với hai bàn chân thay vı̀
cả hai cái chân.
Anh Jake và Cassie giữ vai tôi để tôi có thể đứng thẳng. Tôi giống y
chang con lâ ̣t đâ ̣t mà người ta đẩy mô ̣t cái là lô ̣n nhào vâ ̣y đó. Tôi ngồi
xuống, vẫy vẫy những ngón tay ngón chân và ước gı̀ có thể nhéo Marco mô ̣t
cú thâ ̣t đau.
"Hãy chờ đến lươ ̣t bồ co…oi, Ni… ar… co!” Tôi hét lên. Nhưng khuôn
mă ̣t tôi cho ̣n ngay đúng thời điểm đó mà bắt đầu phồng ra, ra và ra nữa.
Cuối cùng, Cassie và anh Jake đă ̣t tôi nằm úp mă ̣t xuống vı̀ lúc đó tôi chı̉
còn dài chừng hơn sáu tấc. Lớp lông dày màu nâu đen bắt đầu lan khắp
người tôi, biến tôi từ người gần như thành hı̀nh dáng chuô ̣t chũi hoàn toàn.
Mă ̣t tôi vẫn cứ tiếp tu ̣c phı̀nh ra phı́a trước, ta ̣o thành mô ̣t cái mõm chuô ̣t
dài tuyê ̣t vời. Trong khi hầu như toàn bô ̣ cơ thể tôi bi ̣ co rút la ̣i thı̀ hai bàn
tay tôi dường như la ̣i bự ra. Dı̃ nhiên là so với cơ thể đã biến đổi của tôi.
Hai bàn tay tôi bự ra giống y chang hai cái xẻng có móng vâ ̣y đó. Bự, de ̣p,