Tiếng kêu bi ̣ cắt ngang. Đầu người đàn bà bi ̣ xô mô ̣t cách thô ba ̣o xuống
mă ̣t vũng. Và mấy giây sau, bà ta đứng dâ ̣y, hoàn toàn bı̀nh thản. Tên Yeerk
đã chui vào óc bà và kiểm soát mo ̣i suy nghı̃ của bà rồi. Mô ̣t tên Mươ ̣n
xác nữa.
Mă ̣c dù từ mô ̣t góc nhı̀n rất thấp, tôi vẫn có thể nhı̀n thấy cây cầu mô ̣t
cách rõ ràng. Những tên Mươ ̣n xác Hork-Bajir chán ngán lôi kéo những
con người không tự nguyê ̣n và những Hork-Bajir không tự nguyê ̣n tới cuối
cầu, đá khuy ̣u chân ho ̣ và dúi đầu ho ̣ xuống vũng.
Đó chı̉ là công viê ̣c hàng ngày của Hork-Bajir, vâ ̣y nên những tiếng than
vãn chẳng nhằm nhò gı̀ với chúng hết. Chúng đã nghe cả trăm lần, cả ngàn
lần, cả tı̉ lần rồi…
Ý tưởng biến thành cá mâ ̣p và nằm ườn trong vũng Yeerk nghe có vẻ
hấp dẫn. Sao tôi căm ghét cái lũ ốc sên nhầy nhu ̣a đang lúc nhúc quanh
mı̀nh đến vâ ̣y.
Nhưng đó sẽ là mô ̣t phi vu ̣ tự sát. Có lẽ còn mô ̣t lối khác để sống sót
chứ.
Cây cầu đang la ̣i gần. Cầu rất thấp, chı̉ cao hơn mă ̣t nước có dăm
centimet thôi.
Mı̀nh nên làm gı̀ bây giờ?
Được rồi, Rachel, tôi nghı̃, chắc chắn mi hổng muốn kết thúc đời
mı̀nh như một con dơi một cánh chứ?
Tôi bắt đầu hoàn hı̀nh.
Ngay đó, nổi lềnh phềnh giữa kẻ thù, tôi bắt đầu trở la ̣i hı̀nh da ̣ng người.
Tôi đang ở dưới gầm cầu.
Tôi với tay, hy vo ̣ng mı̀nh có cái gı̀ đó giống như mô ̣t bàn tay. Những
ngón tay thô thiển vu ̣ng về bấu lấy mă ̣t thép bên dưới cầu.
Tôi nhô mô ̣t khuôn mă ̣t nửa người nửa dơi lên mô ̣t khoảng không có
chiều dài khoảng dăm centimet.
Tôi có thể nhı̀n lên phı́a trên qua những kẽ hở của tấm thép. Tôi thấy
những bàn chân Hork-Bajir và cái đuôi ngắn ngủn của Hork-Bajir đang đi
qua bên trên mı̀nh. Tôi nhı̀n thấy những bàn chân người bi ̣ lôi xềnh xê ̣ch.
Bây giờ thân thể tôi đã lớn lên, lớn lên nhiều. Và càng thêm nhiều con