này là hoàn toàn bằng không. Tôi chı̉ dám nghı̃ đến chuyê ̣n ráng kéo nhỏ
cách xa gã Mươ ̣n xác kia vài tấc thôi…
Nhưng nhiêu đó cũng không xong. Toàn bô ̣ sức nă ̣ng của con đa ̣i bàng ri ̣
móng vuốt của tôi, khiến tôi có cuống cuồng đâ ̣p cánh cách mấy cũng vẫn
phải rớt xuống theo.
Xe ̣e ̣e ̣ttt!
Từ trên trời, mô ̣t hoả tiễn màu xám trắng phóng xuống. Ax xoè hết cỡ
đôi cánh diều mướp ra, go ̣n ghẽ luồn hai móng vuốt vào cái đuôi dỏ lòm
của Rachel.
Chúng tôi vẫn tiếp tu ̣c rơi, nhưng ı́t ra đã lướt khỏi gã Mươ ̣n xác gần
nhất.
Hắn la ̣ch ba ̣ch đuổi theo. Chúng tôi hè nhau nâng cơ thể bất tı̉nh của
Rachel lên khỏi những cành khô và đá tảng, xuyên đa ̣i qua những bu ̣i râ ̣m.
Nhưng tên Mươ ̣n xác cha ̣y khá nhanh, đủ để bắt ki ̣p chúng tôi.
<Chúng ta phải chiến đấu thôi!> Tôi nói nhanh. <Hãy hoàn hı̀nh đi,
Ax.>
Ax buông Rachel ra, vỗ cánh bay ra phı́a sau mấy thân cây và bắt đầu
hoàn hı̀nh.
Tên Mươ ̣n xác-Người cười ha hả. “Hà hà hà! Ta bắt đươ ̣c chúng mày
rồi!”
Thı̀nh lı̀nh, mô ̣t vê ̣t gı̀ đó lướt qua, để la ̣i những vết sâu hoắm trên
gương mă ̣t tên Mươ ̣n xác. “Aaarrgghh!” Hắn rú lên, đưa tay chu ̣p lấy mắt.
Marco sà qua và gào lên. <Chúng đang tới đó!
Đánh hay cha ̣y?
>
Tôi ngó sang Ax. Ảnh đang hoàn hı̀nh Andalite nửa chừng. Marco và tôi
vẫn là chim mô ̣t trăm phần trăm. Rachel vẫn bất tı̉nh. Tu ̣i tôi phải trở la ̣i
cơ thể người mới biến hı̀nh tiếp thành thú chiến đấu đươ ̣c.
<Ax! Hoàn hı̀nh nhanh đi rồi ôm lấy Rachel cha ̣y!> Tôi quyết đi ̣nh.
<Marco, bồ với mı̀nh biến khỏi đây mau!>
Tôi có thể nghe thấy tiếng la hét hỗn loa ̣n, át cả tiếng rú của tên Mươ ̣n
xác bi ̣ thương; tiếng những bước chân rầm râ ̣p và những thân xác to bự
xuyên bừa qua các bu ̣i gai.
<Ax à!>, tôi kêu.