<Tôi ôm đươ ̣c mà,> Ax đáp.
Vẫn chưa hẳn là Andalite, Ax ào tới bế thốc Rachel lên bằng đôi tay
Andalite yếu ớt rồi cong đuôi cha ̣y như mô ̣t con nai.
Tôi đâ ̣p cánh lướt phăng khỏi mă ̣t đất. Marco bám theo sát nút.
Bốn người đàn ông xuất hiê ̣n! Mă ̣c, hai đứa tôi cứ bay thẳng về phı́a
chúng.
Chúng chı̃a súng lên, tôi và Marco vẫn vỗ cánh loa ̣n xa ̣, nhảy phóc qua
đầu chúng có vài phân.
Đùng! Đoàng!
Đùng! Đoàng!
PHỤỤTT! Đa ̣n bay lươ ̣t sươ ̣t qua người tu ̣i tôi. Nhưng may thay, chúng
tôi bắt đươ ̣c mô ̣t làn gió - mô ̣t cánh buồm nâng hai đứa tôi lên khỏi ngo ̣n
cây, nhoáng cái tu ̣i tôi đã khuất da ̣ng.