Nói rồi, Rachel hoàn hı̀nh cấp kỳ, khuôn mă ̣t nhỏ thı̀nh lı̀nh hiê ̣n ra giữa
đám lông và mỏ chim.
“Khùng! Tu ̣i mày không thấy sao?” Karen la lên. “Cô ấy đã hy sinh
cuô ̣c sống của mı̀nh để đổi lấy mô ̣t chút hoà bı̀nh! Tu ̣i tao đã thoả thuâ ̣n!
Cassie và tao đã thương lươ ̣ng.>
Con bé đưa mắt dòm khắp tu ̣i tôi, hết dòm đứa này la ̣i chuyển sang dòm
đứa khác. Tôi đoán nó thấy những gương mă ̣t đang hoàn hı̀nh của tu ̣i tôi
chẳng có chút lòng thương ha ̣i hay hiểu biết gı̀ hết.
Chơ ̣t, Karen quay đầu cha ̣y thu ̣c ma ̣ng. Nó cuống quı́t guồng đôi chân
nhỏ nhắn có cái mắt cá sưng vù, bầm tı́m.
<Tôi bắt nó la ̣i chứ?> Ax trầm tı̃nh nói.
“Đừng” Rachel bảo. Giờ nhỏ đã hoàn toàn là người rồi. “Cứ để cho nó
cha ̣y đi. Để cho nó cảm thấy tuyê ̣t vo ̣ng là gı̀. Chút nữa mı̀nh diê ̣t nó cũng
chả muô ̣n.“
Nói xong, Rachel bắt đầu biến hı̀nh thành mô ̣t con voi Phi Châu kếch
xù.
Karen cha ̣y, té lên té xuống. Nó đã ra tới rı̀a đồng cỏ và bò vào rừng
cây.
Đó là khi chúng tôi thấy mô ̣t ánh chớp đen vàng nâu lẳng lă ̣ng phóng từ
trên cây xuống. Nó đáp thẳng xuống chỗ Karen.
Cái quai hàm ma ̣nh ba ̣o của nó phô ra hàm răng như những thanh ray,
chuẩn bi ̣ phâ ̣p nanh vào cái cổ non nớt, trống trơn.
“Aaaaahhhh!” Karen rú lên.
Tôi la ̣nh toát người. Tôi đang biến hı̀nh dở dang. Rachel cũng vâ ̣y. May
ra chı̉ có Ax là còn cứu ki ̣p cô bé khỏi con báo, nhưng ảnh sẽ không nhúc
nhı́ch chừng nào tôi chưa ra hiê ̣u.
“Ối!Ối!Ối! Cứu! Cứu với!” Karen rên thảm thương khi con báo chồm
lên, quyết làm mô ̣t cú dứt điểm.
Và rồi…
Mô ̣t bàn tay! Mô ̣t bàn tay đen thủi đen thui, lông lá xồm xoàm vươn ra
từ sau mô ̣t thân cây. Những ngón tay chuối mắn tóm lấy cổ con báo. Đôi
cánh tay ngoa ̣i cỡ gâ ̣p la ̣i, đôi vai bè bè nâng lên, con báo đô ̣t ngô ̣t bi ̣ chă ̣n