cảm thấy như thể ai đó vừa mở cánh cửa trong não tôi và mô ̣t luồng gió
Bắc cư ̣c đã ào vào.
Con rắn nghe thấy tiếng bước chân tới gần, theo từng bâ ̣c cầu thang. Nó
chơ ̣t cảnh giác. Không phải là sơ ̣, mà chı̉ là… sẵn sàng. Giống như Clint
Eastwood đang bước vào trong mô ̣t quán rươ ̣u. Không run sơ ̣… chı̉ chắc
rằng tay cầm súng của ổng không vướng bâ ̣n gı̀. Lưỡi thè ra, thı̀ thà thı̀
thu ̣t. Cảnh giác và đói.
Tôi cảm thấy nhiê ̣t. Không nhiều, bởi lẽ thứ mà tôi đang cảm nhâ ̣n là
mô ̣t loài máu la ̣nh. Că ̣p mắt của tôi bắt gă ̣p những chuyển đô ̣ng cà giâ ̣t, tám
chiếc cẳng khua liên hồi.
<Cái gã người đó la ̣i tới kı̀a> Ax nói.
Bô ̣ não rắn la ̣nh lùng, không xúc cảm của tôi nhâ ̣n ra có âm thanh la ̣ ở
trong đầu và ga ̣t nó sang bên. Không thı́ch hơ ̣p. Chı̉ có cơn đói, sự chuyển
đô ̣ng và hơi ấm là đáng kể thôi.
Lưỡi tôi la ̣i thè ra, thı̀ thà thı̀ thu ̣t. Hừmmm. Mùi của con nhê ̣n. Chuyển
đô ̣ng, hơi ấm và mùi vi ̣ - thức ăn!
Thức ăn là câu trả lời cho cơn đói.
<Marco! Mı̀nh phải làm gı̀ bây giờ> Ax hỏi.
Tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi rướn lên, ngả đầu ra sau, duỗi những
chiếc xương mảnh làm căng cái đầu hổ mang của tôi, và với vâ ̣n tốc không
hề thua kém chiếc đuôi Andalite, tôi phóng cái đầu ra trước, miê ̣ng ngoác
rô ̣ng.
Tôi chén Ax!
Chén Ax bằng mô ̣t cú nuốt cực le ̣.