Tôi bắt đầu xuôi theo. <Mỗi phân vuông của toàn bô ̣ nơi này đều bi ̣
theo dõi,> tôi nói. <Tu ̣i mı̀nh không thể biến hı̀nh hay hoàn hı̀nh ở bất cứ
đâu quanh đây. Tu ̣i mı̀nh cần vào trỏng và tı̀m hiểu những điều cần biết,
nhưng kiểu này chı̉ còn nước biến thành bo ̣ chét, nhê ̣n, gián, hay ruồi muỗi
thôi. Nhưng khốn nỗi, trong đám đó chẳng có con nào có thi ̣ lực đủ tốt để
đi xa mà không bi ̣ la ̣c…> Tôi rầu rı̃ nói.
<Hay bi ̣ xơi tái,> Rachel nói thêm, gio ̣ng u ám.
<Sao không biến thành bo ̣ chét rồi bám vào cái người mà tu ̣i mı̀nh đoán
là sẽ đi vào trỏng?> Tobias đề nghi ̣.
<Nhưng bo ̣ chét gần như mù ti ̣t và la ̣i chẳng thı́nh tai,> Cassie bảo. <Có
thể tu ̣i mı̀nh sẽ vào đươ ̣c trong ấy, nhưng sẽ chẳng làm ăn đươ ̣c gı̀. Với la ̣i,
hổng biết phải trở ra bằng cách nào đây?>
<Đành bó tay hả?> Marco hỏi, không giấu vẻ hoài nghi.
Tôi thở dài. <Dù gı̀ đi nữa thı̀ tu ̣i mı̀nh cũng phải xông vào cho bằng
đươ ̣c và….AAAAA!>
Cơn đau thốn lên chẳng biết từ đâu. Thı̀nh lı̀nh, tôi cảm thấy như từng tế
bào trong người mı̀nh bi ̣ xé tanh bành và bi ̣ thiêu cháy ru ̣i.
<Jake, có chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y?> Cassie hét.
<AAAAAA!> Đến lươ ̣t Ax la rầm rı̃.
<Có chuyê ̣n gı̀ vâ ̣y?> David sơ ̣ sê ̣t hỏi.
Cơn đau đã qua đi, nhưng đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng. Tôi nhı̀n
xuống, dò xét khắp nơi xem thủ pha ̣m là cái gı̀ hay là ai…
Ngay dưới kia, trước mă ̣t tôi chưa tới mười lăm mét là mô ̣t gã cảnh vê ̣,
trên đầu có mô ̣t mảng hói - thứ mà ba ̣n dễ thấy nhất khi là chim. Hắn cũng
đeo kiếng đen như tất cả đồng nghiê ̣p.
Nhưng khác với mo ̣i người - hắn đang chăm chú quan sát lũ chim.