Ừ, có lý đấy chứ. Có vấn đề gı̀ với sự thı́ch thú cả đời của tôi với các
nhà cầm quyền Châu Âu đâu nào.
Tôi thở hắt ra. Bỗng…
Reng! Reeng! Re-eng!
Điê ̣n thoa ̣i reo. Tôi ngần ngừ. Muô ̣n rồi ai còn go ̣i điê ̣n thoa ̣i nữa vâ ̣y.
Có lẽ ba me ̣ muốn kiểm tra…
Tôi nhấc máy.
“Bốc máy chưa?” Tom hét toáng lên từ dưới nhà.
“Rồi!” Tôi hét la ̣i.
Gio ̣ng Cassie vang lên trong ống nghe. “Chào Jake, Cassie đây!”
Tư ̣ dưng tôi thấy la ̣nh gáy. Gio ̣ng
Cassie nghe có vẻ phấn khởi. Nhưng
đó là vı̀ tu ̣i tôi không bao giờ tin tưởng rằng nói chuyê ̣n qua điê ̣n thoa ̣i là
an toàn cả.
“Chào Cassie, có chuyê ̣n gı̀ à?”
“Bồ biết gı̀ chưa? Nghe nói chương trı̀nh của Letterman
[5]
đã bi ̣
hoãn
rồi. Đúng không vâ ̣y?
Không còn Dave nữa thı̀ phải?
”
Giờ thı̀ tôi la ̣nh luôn cả xương sống. Dı̃ nhiên, chương trı̀nh Letterman
chẳng bi ̣ hoãn hiếc gı̀ cả. Cassie giả vờ nhắc đến Dave để ngu ̣ ý về David
đó thôi.
David đã biến mất.
“Bồ kiểm tra trên bản tin truyền hı̀nh chưa?”
“Chưa. Mı̀nh đã tı̀m ở những nơi khác rồi, chẳng thấy đâu cả.”
“Thôi, đừng lo. Ảnh sẽ ở chỗ của ảnh vào thời điểm thı́ch hơ ̣p thôi.”
Tu ̣i tôi gác máy, tự hiểu nô ̣i dung. David mất tı́ch và tôi sẽ đi ngay sau
khi nghı̃ cách chuồn êm.
Tôi sẽ tới đi ̣a điểm thường lê ̣.
Hai mươi phút sau, Tom mò vào dòm chừng xem tôi đã ngủ chưa. Tôi
nằm thẳng cẳng trên giường, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ say sưa.
Tôi nằm im, giỏng tai nghe ngóng. Rồi, tôi nghe tiếng cửa trước nhè nhe ̣
mở ra rồi đóng la ̣i.
Tom đi rồi. Chắc chắn là để lo chuyê ̣n bo ̣n Yeerk giao.
“Đồ Yeerk chấy bo ̣ chét,” tôi rủa thầm.
Sau đó tôi biến thành dơi bay ào qua cửa sổ. Dơi chẳng phải là loài bay
nhanh nhất thế giới, nhưng trong màn đêm không trăng sao như đêm nay, tôi