Marco trươ ̣t xuống khỏi cái bàn, đưa mu bàn tay quê ̣t nước mắt.
Ax ném
cho tôi mô ̣t nu ̣ cười Andalite khó-diễn-tả, kiểu cười mà ho ̣ chı̉ diễn tả bằng
mắt. <Tôi không tin vào phép la ̣. Tôi luôn nói Cassie có tài năng biến hı̀nh.
Và... đây là điều trước giờ tôi chưa hề thấy.>
"Ổn rồi," Marco nói, lôi tu ̣i tôi khỏi tra ̣ng thái la ̣c thần. "Có ai thèm để
ý tu ̣i mı̀nh đang ở đâu chưa?"
Tôi ép mı̀nh trở về thực ta ̣i.
"Ừ. Mı̀nh đã để ý khi tu ̣i mı̀nh bay qua lúc
trước. Vı̀ vâ ̣y mà mı̀nh đã không đi ̣nh tới đây. Cho tới khi bo ̣n mı̀nh không
còn lựa cho ̣n nào khác.
Ax! cảnh giác nha. Chuẩn bi ̣ đuôi chiến! Rachel?
Rất có thể
tu ̣i mı̀nh cần sức ma ̣nh!”
“Cái… cái mốc xı̀ gı̀ đây?” David thắc mắc, đảo mắt khắp phòng.
“Trời! Căn phòng lớn khủng khiếp!”
<Đây, trừ khi tôi nhầm,> Ax bı̀nh tı̃nh nói, <là mô ̣t Vũng Yeerk cỡ
nhỏ.>
Tu ̣i tôi đang đứng ở mô ̣t góc trong căn phòng hı̀nh tròn. Phòng đa ̣i tiê ̣c
này rô ̣ng gấp ba lần căn-tin trường. Nhiều dãy bàn dài phủ khăn trắng.
Những chùm đèn pha lê treo la liê ̣t phı́a trên. Mô ̣t tấm thảm đỏ hoa văn să ̣c
sỡ trải khắp sàn nhà, ngoa ̣i trừ vòng tròn nơi bo ̣n tôi đang đứng. Đă ̣c biê ̣t,
ở mỗi góc phòng đều có mô ̣t cây cô ̣t trang trı́ bằng cẩm tha ̣ch, đường kı́nh
khoảng hai mét rưỡi.
Thế nhưng, ta ̣i góc bo ̣n tôi đang đứng - nơi đáng ra phải là cây cô ̣t - la ̣i
có mô ̣t cái bồn thép không gı̉.
“Chết!” Rachel hoảng hồn la khi đang biến thành gấu xám. “Chắc chắn
tu ̣i mı̀nh đã bi ̣ thấy rồi. An ninh nhung nhúc khắp nơi mà.”
“Ừa, chẳng thể trốn đươ ̣c ở đây đâu,” tôi đồng ý. “Trừ phi…”
Ax gâ ̣t đầu. <Phải, chúng ta đang đứng trong mô ̣t hı̀nh chiếu ba chiều.>