làm cho ma ̣nh thêm. Tất nhiên trường lực sẽ tỏa ra xung quanh khiến chúng
ta có thể bước ra khỏi hı̀nh chiếu này bất cứ lúc nào, nhưng la ̣i không thể
bước trở vào đươ ̣c.>
“Sao mái nhà không su ̣p xuống há?” Marco thắc mắc.
“Có lẽ
vı̀
mấy cây cô ̣t đó chı̉ để trang hoàng cho vui mắt thôi,” David
nói. “Chúng đâu có tác du ̣ng chống đỡ mái trần.”
“Vâ ̣y, cốt lõi vấn đề là gı̀?” Tôi nói lớn. “Trường từ thế này thı̀ bo ̣n Bi ̣
mươ ̣n xác
vào bên trong cô ̣t
bằng cách nào?”
Ax chı̉ vào mô ̣t ô vòm chằng chi ̣t dây điê ̣n. <Tôi đoán ô vòm này ngăn
chă ̣n trường từ. Chắc chắn phải có thiết bi ̣ điều khiển ở đây. Nó sẽ phá tan
vùng từ trường bất cứ khi nào chúng cần vào bên trong cây cô ̣t ảo.>
Ax khó nho ̣c vươn người tới mô ̣t bảng điều khiển nhỏ ở phı́a trên vũng
Yeerk. Nhı̀n chằm chă ̣p vào nó mô ̣t lát, ảnh đưa tay nhấn thử mô ̣t nút.
Không có gı̀ xảy ra.
Tôi bước ra ngoài, xuyên thẳng qua cái khối mà bên ngoài trông tưởng
là cô ̣t đá cẩm tha ̣ch. Sau đó tôi quay mă ̣t la ̣i, áp tay vào khối cẩm tha ̣ch ảo,
sờ soa ̣ng tı̀m ô vòm. Thı̀nh lı̀nh, bàn tay tôi bi ̣ mút hẳn vào trong khối cẩm
tha ̣ch.
“Ồ ,
mở rồi
,” tôi nói rồi bước ngươ ̣c trở vào coi sao. “Dễ sơ ̣ thâ ̣t!
Trường từ có lẽ đã tắt rồi, nhưng hı̀nh chiếu ba chiều vẫn còn nguyên.
Mı̀nh cá là tu ̣i mı̀nh có thể đi xuyên qua khối cẩm tha ̣ch này.”
Tôi la ̣i bước ra ngoài mô ̣t lần nữa. Vũng Yeerk mini và đám ba ̣n đều
biến mất đằng sau tôi. Tôi đang đứng bên ca ̣nh cây cô ̣t cẩm tha ̣ch lớn màu
hồng.
Tất cả mo ̣i người bước vào căn phòng này sẽ chẳng
ai
mảy may nghi
ngờ sự khác biê ̣t
của
cây cô ̣t
này
.
“Tôi đã nói với anh là tôi muốn gı̀ rồi mà,” thı̀nh lı̀nh mô ̣t gio ̣ng
nói
vang
lên.
Tôi thu ̣p xuống.
Không nghe thấy ai hỏi han gı̀ cả. Tôi chui xuống
dưới
gầm chiếc bàn gần nhất. Cả mô ̣t rừng khăn trải bàn trắng muốt che phủ
quanh tôi, kı́n mı́t.
Có ba că ̣p chân đang tiến đến gần tôi - hai người đàn ông và mô ̣t phu ̣