<Đı̀nh chiến hả?> Visser Ba gầm rú. <Đừng hòng! Tao bắt đươ ̣c
chúng mày rồi!
Cuối cùng thı̀ tao cũng bắt đươ ̣c chúng mày rồi!
Chúng mày
còn lâu mới thoát khỏi tay tao.>
Ax ri ̣t ma ̣nh lưỡi dao đuôi vào lớp da bò sát sần sùi, đen đúa chỗ cổ
ho ̣ng lốt biến hı̀nh của Visser Ba. Mô ̣t tia máu đen phòi ra.
Coi bô ̣ Visser Ba vẫn chưa chi ̣u thua. Hắn đã mất bao công sức mới
tóm đươ ̣c tu ̣i tôi, đâu dễ gı̀ hắn nhả ra.
<Ai trong số bo ̣n mi là con người?> Hắn hỏi, gio ̣ng truyền bỗng đươ ̣m
vẻ lấy lòng.
<Người ư?> Ax ră ̣n ra cười. <Mi mất cả sự sáng suốt rồi hả, Visser?
Con Người làm sao mà biết biến hı̀nh?>
<Tao biết mô ̣t thằng bé loài người tên là David đã phát hiê ̣n ra chiếc
hô ̣p biến hı̀nh,> Visser Ba la ̣nh lùng nói. <Tao còn biết bo ̣n giă ̣c cỏ
Andalite tu ̣i bay đã bắt thằng bé đó rồi. Tu ̣i bay hoă ̣c là giết nó hoă ̣c là kết
na ̣p nó vào hàng ngũ của mı̀nh. Mà viê ̣c giết chóc đâu có hơ ̣p với tinh thần
đa ̣o đức giả của lũ Andalite bo ̣n mi.>
Visser Ba hoàn hı̀nh, trở về cơ thể Andalite đánh cắp đươ ̣c của hắn.
Đôi mắt cuống thòi ra ngổ ngáo nhı̀n khắp lươ ̣t bo ̣n tôi.
<Trong số bo ̣n mi chắc chắn có thằng nhỏ David. Ta đang nói chuyê ̣n
với cháu đây, David. Cha me ̣ cháu đã ở phe ta. Ho ̣ thương nhớ cháu lắm.
Ho ̣ rất mong mỏi đươ ̣c gă ̣p la ̣i cháu.>
<David, đừng…> Tôi dơ ̣m nói, nhưng đã quá trễ.
<Mày đã bắt cha me ̣ tao!> David tức tối. <Mày đã biến ho ̣ thành…
thành Yeerk!>
<Đúng. Nhưng bo ̣n ta không làm thế với cháu đâu, David. Ta long
tro ̣ng hứa sẽ để cháu sống tự do với cha me ̣ mı̀nh.>
<Láo toét!> Ax khinh bı̉ hét.
<Lời hứa của Visser Ba.>
<Cháu chẳng còn cho ̣n lựa nào khác đâu,> Visser Ba tiếp tu ̣c du ̣,
không thèm đếm xı̉a đến Ax. <Bo ̣n ta biết
mă ̣t
cháu
rồi
. Chẳng bao giờ
cháu có thể về la ̣i với đời đươ ̣c nữa đâu, David. Cháu sẽ không bao giờ
còn cơ hô ̣i thưởng thức những thú tiêu khiển của loài người nữa. Không
bao giờ…>