chắn ai đó vừa mới đâ ̣p bể tủ bày hàng rồi.
David! Chı́nh nó chứ không ai khác! Chắc chắn lúc này nó đang vơ vét
kim cương ở trỏng.
“Đi!” tôi rı́t lên với Ax. “Để mı̀nh
tới đó
!”
Quên mất là mı̀nh đã hoàn hı̀nh thành người trần mắt thi ̣t, tôi cứ thế
phóng tới cửa hàng kim hoàn Khóa Chân - mô ̣t cửa hàng đồ sô ̣, buôn bán
lớn. Tôi bắt đầu biến hı̀nh và…
Tôi không hề nghe thấy tiếng hắn. Không tiếng gầm. Không dấu hiê ̣u
cảnh báo.
Tôi chı̉ ki ̣p thoáng thấy mô ̣t khối nâu vàng phản chiếu trên cửa kı́nh. Rồi
cái gı̀ đó như mô ̣t trái hỏa tiễn lướt chồm chỗm trên sàn nhà.
Tôi lăn tròn!
Sư tử!
Nó chồm lên!
Tôi chı̉ ki ̣p thò tay tóm đa ̣i thanh vi ̣n cong ve ̣o và đu mı̀nh qua.
“Aaaahhh!” Tôi thét lên đau đớn khi cổ tay và ngón tay tôi phải chi ̣u
sức nă ̣ng toàn thân. Tôi đu đưa tòn teng, bất lực - phı́a dưới là Jake và sàn
nhà. Sau đó, tôi ráng chu ̣p bàn tay còn la ̣i vào mô ̣t thanh vi ̣n thẳng đứng,
túm chă ̣t lấy.
Tôi còn có thể làm đươ ̣c gı̀ bây giờ?
David phóng ào tới rồi thắng kı́t la ̣i.
Nếu cứ cố bấu vı́u thı̀ tôi sẽ chi ̣u không nổi. Còn nếu buông người rớt
xuống thı̀ tôi có thể bể mắt cá hay gãy cẳng như chơi, như thế thı̀ còn làm
nên trò trống gı̀ đươ ̣c nữa.
Có hai thanh xà vắt ngang qua tòa nhà, với những biểu ngữ trèo thòng
xuống. Tôi chẳng biết mấy biểu ngữ ấy mang nô ̣i dung gı̀ - có lẽ là quảng
cáo hàng hóa hoă ̣c khuyếch trương mô ̣t chiến di ̣ch đă ̣c biê ̣t nào đó.
Xà nhà gần nhất cách tôi khoảng chı́n tấc về phı́a trái. Bề rô ̣ng của nó
chừng tám phân gı̀ đó - vẫn he ̣p hơn cầu thăng bằng khoảng hai xăng-ti-mét.
Là mô ̣t vâ ̣n đô ̣ng viên thể du ̣c du ̣ng cu ̣ nghiê ̣p dư, thı̉nh thoảng tôi vẫn
chểnh mảng tâ ̣p luyê ̣n. Chưa bao giờ tôi thử tung mı̀nh lên mô ̣t thanh xà