rô ̣ng có tám phân, cách sàn nhà đầy kı́nh bể tới bốn mét rưỡi thế này.
David quay ngoắt la ̣i và tiếp tu ̣c đuổi theo. Ax vẫn hổng thấy đâu.
Tôi bắt đầu giãy giu ̣a dữ dô ̣i, tim đâ ̣p thı̀nh thi ̣ch, hơi thở muốn tống hết
ra khỏi ngực.
David lừng lững trờ tới, bốn móng vuốt sư tử in nhe ̣ nhàng xuống nền
nhà, đuôi nó ngoe nguẩy, cái đầu đầy bờm nghênh ngang bổ tới bổ lui, y
chang mô ̣t chàng công tử đang thung dung da ̣o phố.
Tôi tiếp tu ̣c lắc lư. Chân tôi doãi ra rô ̣ng hơn. Tôi nhı̀n chòng cho ̣c vào
David qua những thanh
tay vi ̣n cầu thang
.
<Tao chı̉ cần ngoa ̣m mấy ngón tay là xong đời mày, Rachel à. Mày
không năn nı̉ tao rủ lòng thương sao?> David trêu tro ̣c. <À, không, không
đời nào nhỏ Rachel can đảm la ̣i chi ̣u làm chuyê ̣n đó đâu ha.>
Nó ngoác miê ̣ng ra, nghiêng đầu qua mô ̣t bên đi ̣nh táp mấy ngón tay tôi,
nhưng…
Tôi búng mı̀nh phóng lên!
Tôi rơi xuống, nhı̀n thấy xà nhà sao mà xa lắc xa lơ. Rầm! Mô ̣t bàn
chân tôi cha ̣m trúng thanh xà! Tôi khuy ̣u đầu gối xuống để kı̀m hãm sự va
chấn, đoa ̣n tôi vòng hai cánh tay lên cao khỏi đầu, dồn tro ̣ng lươ ̣ng qua mô ̣t
bên để thay đổi tro ̣ng tâm.
Suốt mấy giây ớn la ̣nh, tôi cứ châ ̣p chững bổ nghiêng bổ ngửa, chân kia
chới với, khua khoắng không khı́. Ơn trời, sau đó tôi cảm nhâ ̣n đươ ̣c thanh
xà - tôi đã đă ̣t đươ ̣c cả hai bàn chân lên đó.
Phừừ! Tôi thở hơi đầu tiên sau hàng mấy thế kỷ!
David hâ ̣m hư ̣c quơ mô ̣t tay lên thanh vi ̣n, điên cuồng quào cấu. Tôi
cảm nhâ ̣n đươ ̣c cả tiếng gió rı́t qua những cú quào của nó. Giờ thı̀ tôi đã
đứng vững và đã hoàn toàn kiểm soát đươ ̣c mı̀nh.
David căm giâ ̣n nhı̀n tôi bằng đôi mắt vàng tóe lửa.
<Thôi đươ ̣c,> nó gầm gừ. <Tao không phải là đồ giết người... Mô ̣t con
chim… và mô ̣t con co ̣p… là đủ rồi.>
Tôi phẫn uất nhı̀n con sư tử - tên phản bô ̣i - và thét. “Hãy tı̀m chỗ núp
đi, David. Bởi vı̀ tao thề: tao sẽ giết mày.”
David quay đi, cười ha hả ra chiều coi thường lắm.