ga ̣t chúng xuống đất. Vài gio ̣t nước sốt lầy nhầy văng cả vào cánh tay tôi.
Chẳng thèm xin lỗi xin liếc gı̀ hết tro ̣i, Jake chı̉ gằm gằm nhı̀n tôi đầy đe
do ̣a.
David liền chồm người ra trước, vào viê ̣c ngay. “Nghe đây, thỏa thuâ ̣n
là Rachel sẽ dẫn tao tới chỗ cái hô ̣p. Tất cả tu ̣i bây phải theo sau, và phải
giữ khoảng cách ı́t nhất là ba trăm mét.”
“Mày muốn tất cả tu ̣i tao đi theo mày à?” Jake ngờ vực hỏi.
“Dı̃ nhiên, chớ không thı̀ làm sao tao biết đươ ̣c tu ̣i mày đang ở đâu?”
Jake làm bô ̣ như đang lúng túng lắm.
“Rachel sẽ dẫn tao đến chỗ cái hô ̣p. Tu ̣i bay không đươ ̣c ra khỏi tầm
nhı̀n của tao và phải ở trong hı̀nh da ̣ng người. Rồi, tao và Rachel sẽ vào
lấy cái hô ̣p. Xong xuôi, tao sẽ chào vı̃nh biê ̣t tu ̣i mày luôn. Rồi tu ̣i bay cứ
viê ̣c tiếp tu ̣c kháng chiến chống Yeerk. Còn tao sẽ trở nên giàu có.”
Jake lă ̣ng lẽ gâ ̣t đầu.
Tôi cãi bướng. “Em hổng chi ̣u vô trỏng với nó đâu. Em hổng tin cái
bản mă ̣t nó!”
“Làm vâ ̣y đi, Rachel,” Jake quát nhỏ.
Tôi nhu mı̀ gâ ̣t đầu, ra vẻ cam chi ̣u.
David nhı̀n xoáy vào mă ̣t tôi qua con mắt của Saddler. Liê ̣u nó có nghi
ngờ gı̀ không nhı̉?
Tôi có đóng ki ̣ch quá đà không nhı̉?
Chơ ̣t, nó nhoài người ra, chà đám bánh đâ ̣u ướt nhoét vào tay áo sơ-mi
của tôi, rồi phá lên cười sằng să ̣c.
Tư ̣ nhiên tôi bâ ̣t khóc nức nở - mô ̣t điều mà tôi hiếm khi làm.