ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 2506

Tôi chế nha ̣o chı́nh bản thân mı̀nh. Chế nha ̣o và trách cứ bản thân, nỗi

tức giâ ̣n cứ chồng chồng lớp lớp. Tôi giâ ̣n cái thằng tôi quá đi mất.

Giâ ̣n dữ là tốt. Giâ ̣n dữ là an toàn. Giâ ̣n dữ quả tốt hơn rất nhiều so với

những cảm xúc khác, những cảm xúc đang đe doa ̣ sẽ lan ra và tràn ngâ ̣p
trong tôi.

<Ngu quá đi, Tobias ơi là Tobias! Mày ngu quá đi mất!> Tôi hét lên.

<Mỗi hai giờ chi ̣ ta chui vào trong nhà tắm ở khách sạn. Thiê ̣t là ngu
hết biết! Sao mà mày lại có thể bỏ qua sự viê ̣c đó kia chứ? Sao mà mày,
hỡi Tobias, lại không hiểu ý nghı̃a của hành động đó kia chứ?>

Hai giờ đồng hồ! Hai giờ - thời ha ̣n biến hı̀nh!
Mô ̣t lốt hı̀nh biến! Aria là mô ̣t lốt hı̀nh biến của Visser Ba!
Tôi cảm thấy muốn bê ̣nh. Tôi có thể đâ ̣p cánh, nhưng tôi không thể suy

nghı̃ đươ ̣c gı̀. Tôi không thể trông thấy gı̀. Tất cả mo ̣i thứ cứ quay mòng
mòng xung quanh tôi.

Cho tới lúc đó, tôi đã không hề nhâ ̣n thức đươ ̣c rằng tôi đã nuôi mô ̣t

niềm hy vo ̣ng lớn lao đến thế. Hy vo ̣ng có mô ̣t mái nhà, mô ̣t tổ ấm gia đı̀nh.

<

Những thứ đó không phải là để dành cho mày

, Tobias à. Mày ngu

lắm.

Tao ghét mày! Tao ghét mày!

Tao muốn mày chết liền, chết phứt

đi...>

Tôi không thể bay đươ ̣c nữa. Khó nho ̣c ha ̣ cánh, tôi nằm lăn quay trên

nền đất dơ hầy. Những lời này cứ bám chă ̣t trong đầu tôi, nhắc đi nhắc la ̣i
mãi không thôi. <Tao ghét mày, Tobias! Tao ghét mày. Tao muốn mày
chết phứt đi cho rồi.>

Trong cuô ̣c đời con người của tôi, trong cuô ̣c đời chim săn mồi của tôi,

chưa bao giờ, chưa khi nào tôi la ̣i mê ̣t mỏi, chán nản đến thế. Tôi biết ba ̣n
bè tôi đang đánh nhau ở đẳng. Tôi biết tu ̣i nó đang cần tôi. Nhưng tôi
không thể…

… Không thể.
Mô ̣t lúc sau, mô ̣t bàn tay đầy móng vuốt chô ̣p lấy tôi, kéo lê tôi cha ̣y về

mô ̣t hướng và to ̣t xuống mô ̣t đường hầm bı́ mâ ̣t nào đó. Mo ̣i thứ diễn ra
thâ ̣t nhanh.

"Chú bi ̣ sao vâ ̣y, Tobias? Cha ̣y mau lên, cái tháp đó sắp nổ rồi."