“Nhưng đó là tốc đô ̣ chứ không phải sức ma ̣nh,” tôi tranh cãi. “Ờ, mà
có lẽ vâ ̣y thâ ̣t. Hèn chi, Rachel cứ hay kêu rêu rằng nhỏ quá cao nên chẳng
thể nhào lô ̣n ngon lành trên cầu thăng bằng đươ ̣c.”
“Cũng giống như tru ̣c quay há? Tru ̣c kềnh càng đâu thể quay go ̣n, le ̣
đươ ̣c. Ủa quên, bô ̣ tu ̣i mı̀nh tı́nh ngồi lı̀ ở đây và mở mô ̣t hô ̣i thảo khoa ho ̣c
hay sao vâ ̣y?” Marco nhắc nhở.
“Chứ phải làm gı̀ bây giờ?” Tôi hỏi la ̣i.
Tu ̣i tôi đang ngồi trong mô ̣t hõm lún, nông cỡ nửa phân. Tu ̣i tôi không
thể nhı̀n thấy gı̀ hơn ngoài những ha ̣t bu ̣i và mô ̣t thanh chấn song to bự ở
phı́a trên.
“Ơ… tu ̣i mı̀nh bé te ̣o tèo teo, nhưng cực kỳ ma ̣nh mẽ. Hay là chơi trò
vâ ̣t nhau với những ha ̣t bu ̣i đi.” Marco hứng chı́ nói.
<Tu ̣i mı̀nh nên kiếm cho núp an toàn cho đến khi Jake quay la ̣i tı̀m.>
Tobias nói.
“Sơ ̣ tı̀m hết hơi mà hổng kiếm ra tu ̣i mı̀nh thı̀ gay,” tôi e nga ̣i.
“Jake sẽ lưu ý mà. Vả la ̣i, chúng ta cũng chưa đi xa lắm đâu.”
Tôi thở dài, nhı̀n sang Marco rồi la ̣i thở dài thêm cái nữa. Thâ ̣t não cả
lòng. Marco vẫn tưng tửng như thường lê ̣, dù đang phải ngồi chễm chê ̣ trên
đống bu ̣i, với thanh thép khổng lồ vắt ngang ngay trên đı̉nh đầu.
RẦM! RẬP!
Ba tôi đi ngang. Chắc ông tı́nh ra thăm chuồng thú.
“Tui đói quá,” Marco mè nheo.
<Mı̀nh cũng vâ ̣y. Có gı̀ nhỏ nhỏ vừa cho tu ̣i mı̀nh ăn không há? Mô ̣t con
vi trùng cúm chăng?>
Vừa lúc đó chúng xuất hiê ̣n trong hõm nông. Có khoảng hơn chu ̣c con.
Thứ tu ̣i tôi trông thấy trước tiên là cái mỏm đầu de ̣p lép của chúng, dı́nh
với khuôn mă ̣t hê ̣t như mô ̣t kim tự tháp lô ̣n ngươ ̣c, với đı̉nh tháp là cái cằm
cong quèo, lủa tủa. Những con mắt cắm thẳng bên trên cái đầu be ̣p, y như
những viên đá cẩm tha ̣ch màu xanh lá cây đı́nh vào nhẫn, và bất cứ lúc nào
cũng có thể rơi ru ̣ng mất. Phần miê ̣ng tựa như miê ̣ng côn trùng, luôn
nghiếm tre ̣o qua mô ̣t bên.
Khi chúng lúi húi leo vào, tôi dòm thấy chúng mă ̣c đồ bó sát từ đầu đến