Tôi biết cái gı̀ sắp xảy ra. Nhưng tên Howler thı̀ không. Hắn bắt đầu rú
lên buốt óc…
Khè-è…
Muô ̣n rồi! Tôi đã bắt đầu thu na ̣p
hắn
. Gã Howler bỗng mê man, uể oải
như mo ̣i sinh vâ ̣t khác khi bi ̣ thâu phu ̣c. Gã nhı̀n tôi, ánh mắt căm hờn
nhưng không sao phát ra tiếng “khè” kinh người đươ ̣c nữa.
Trong lúc ADN của gã Howler truyền sang, tôi dùng bàn tay còn la ̣i lô ̣t
sa ̣ch vũ khı́ của gã. Từng món mô ̣t bi ̣ quăng ra, ta ̣o thành mô ̣t kho vũ khı́ di
đô ̣ng xoay xung quanh tu ̣i tôi.
Xong xuôi, tôi vùng ra. Bi ̣ không khı́ xô qua bên này rồi la ̣i đẩy văng
qua bên kia, tôi cuống quı́u quay cánh tay, cố giữ thăng bằng. Thâ ̣t là mô ̣t
phản xa ̣ ngu ngốc, theo bản năng. Ráng bı̀nh tı̃nh la ̣i, tôi bắt đầu biến hı̀nh.
Mă ̣t đất đã gần lắm rồi. Gần ơi là gần. Hı̀nh như càng về cuối tu ̣i tôi
càng rơi nhanh hơn. Cứ như nửa quãng đường sau chı̉
rơi mất
có mô ̣t phần
mười thời gian rơi của nửa quãng đường trước.
Nỗi sơ ̣ làm biến da ̣ng thực tế. Thực tế còn méo mó hơn nhiều.
Tôi chao đảo điên loa ̣n, thoắt thấy mă ̣t đất trải bên dưới rồi la ̣i thoắt
thấy tên Howler ở phı́a trên. Cú hı́ch của tôi cũng khiến hắn loa ̣ng choa ̣ng.
Điều đó đã cứu tôi, bởi vı̀ hắn đã la ̣i hú lên.
Khè-è-è-è-è-è-è-è-è!
Âm thanh rơ ̣n óc đẩy tôi rơi nhanh hơn nữa, trong khi cả hai cùng bổ
nhào như tàu lươ ̣n tự sát.
Tôi cảm thấy ngưa ngứa khi lông bắt đầu mo ̣c quanh cơ thể.
Mă ̣t đất quá gần!
Cái mỏ cứng đã thòi ra khỏi miê ̣ng tôi.
Mă ̣t đất đang dâng lên vùn vu ̣t. Những cành cây tua tủa; màn sương mù
ôm sát đất.
Cánh tay tôi héo quắt la ̣i, xương mỏng ra, rỗng ruô ̣t.
Quá trễ!
Khè-è-è-è-è-è-è-è!
Ba trăm mét!
Mô ̣t trăm năm mươi mét!