mao, và đang biến đổi.
Anh ta
chồm ra phı́a trước nhı̀n cho rõ hơn, miê ̣ng
há tròn xoe.
Vừa lúc đó cái đuôi của tôi bung ra tro ̣n ve ̣n.
Phu ̣p!
Chiếc xe hơi nhỏ la ̣ng tay lái, suýt đu ̣ng vào mô ̣t thân cây tru ̣i lá vốn
dùng để nâng giữ dây điê ̣n.
Kiiı́ı́tt! RẦ-Ầ-M!
Chiếc xe hơi chơ ̣t dừng phắt la ̣i, húc thẳng vào mô ̣t chiếc xe
đang đâ ̣u.
Tôi quay đôi mắt cuống vừa mới mo ̣c ra phı́a trước, thấy ô vòm sâ ̣m tối
của đường hầm. Cassie đã gần là người hoàn chı̉nh rồi, chı̉ còn vài nhúm
lông vương vất đôi chỗ nữa thôi. Tobias cũng đã là người, mă ̣c dù đối với
câ ̣u ấy, hı̀nh da ̣ng như thế không còn là da ̣ng bı̀nh thường nữa.
Thı̀nh lı̀nh, chúng tôi lo ̣t vào trong đường hầm. Bóng tối vây bủa xung
quanh. Mái trần lát ga ̣ch men màu vàng chı̉ cách tôi chừng mô ̣t tấc.
Trước đó tôi không nghı̃ nó la ̣i gần si ̣t, châ ̣t chô ̣i đến thế. Chẳng hề có
khoảng trống nào! Nếu tôi mà giơ mô ̣t cánh tay lên thı̀ nó sẽ bi ̣ cà nát vào
mái trần đầy mồ hóng.
Và nếu tôi ngẩng đầu lên?
Vút! Vút! Vút! Vút!
Mái trần kêu
vun
vút khi chúng tôi lướt đi bên dưới.
Tôi phải đấu tranh quyết liê ̣t để kiềm chế chứng sơ ̣
không gian he ̣p
, mô ̣t
thiên
tı́nh của người Andalite.
Chỗ này đủ rộng mà, tôi tự nhủ, chỗ này đủ