<Bằng cách nào? Tu ̣i mı̀nh la ̣c đường rồi!> Marco la.
<Mı̀nh... mı̀nh... không... không...> Jake nói đứt đoa ̣n.
Tôi cảm thấy mô ̣t bầu không khı́ chết chóc bao trùm. Tu ̣i tôi đã la ̣c lối.
Không còn biết đường nào mà lần trong mê lô ̣ ống dẫn rô ̣ng cả dă ̣m này.
Jake đã bi ̣ loa ̣i khỏi cuô ̣c chiến. Mà chẳng đứa nào trong tu ̣i tôi có đươ ̣c
mô ̣t ý tưởng nào cho ra hồn.
<Hı̀nh như có không khı́!
>
Tobias đô ̣t ngô ̣t nói.
<Cái gı̀?>
<Luồng không khı́!> Tobias nhắc la ̣i. <Thı̉nh thoảng khi bay đêm, mı̀nh
bi ̣ la ̣c vào hẻm núi sâu. Mı̀nh không thể thấy vách hay không gian của thung
lũng. Thâ ̣t khó mà dâng lên cao để...>
<Điểm chı́nh là gı̀!?> Marco nóng nảy ngắt ngang. <Bồ muốn nói gı̀?>
<Gió. Gió không thể lo ̣t qua vách thung lũng, mà phải thổi luồn qua
khoảng không gian trống. Nếu cứ cưỡi gió và để mă ̣c cho nó đưa đi thı̀ bồ
sẽ ra ngoài đươ ̣c. Nước cũng tương tự như gió. Cứ viê ̣c nương theo dòng
nước thı̀ tu ̣i mı̀nh sẽ trôi tới mô ̣t nơi nào đó, đúng không?>
<Là sao? Tu ̣i mı̀nh để mă ̣c cho nước cuốn à?> Tôi hỏi.
<Phải! Nước sẽ đưa tu ̣i mı̀nh tới nơi nào dòng chảy ma ̣nh nhất. Thâ ̣t
đơn giản.>
<Thế mà đơn giản à?> Marco cằn nhằn.
Cả bo ̣n cùng cưỡi nước. De ̣p bỏ khái niê ̣m thời gian - chẳng biết mı̀nh
đã biến hı̀nh đươ ̣c bao lâu, hổng hay mı̀nh sẽ về đâu. Cứ nhắm mắt thả
người theo dòng nước, băng qua bóng tối, bơi vừa đủ để kiểm soát cơ thể.
Bơi hoài bơi mãi. Xuống rồi la ̣i lên. Qua trái rồi qua phải. Jake càng ngày
càng im lı̀m hơn, và cùng lúc càng di chuyển châ ̣m rı̀. Rồi thı̀...
<Mấy bồ có nghe gı̀ không?> Marco hỏi.
<Dòng chảy vẫn còn ma ̣nh lắm,> Rachel nhâ ̣n xét.
<Rất ma ̣nh nữa là đằng khác, không...> tôi đi ̣nh nói thêm thı̀ mô ̣t cú nảy
thẳng xuống thành ống cong queo, thô nhám. Áp suất nước bỗng tăng đô ̣t
ngô ̣t...
<Aaaaaaaaaaaaa!>
Chẳng còn ống dẫn nữa! Tôi bi ̣ bắn vo ̣t lên không trung! Đôi mắt lươn