ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 3157

Vâ ̣y là tiêu đời tôi rồi.
Phu ̣u ̣ttt!
Cánh cửa thép tách đôi ra. Mô ̣t phu ̣ nữ bước vào và trông thấy tôi.
"Andalite!" Mu ̣ ta hét rầm rı̃, đoa ̣n quơ cái bóp lên quào tôi. Tôi nhủi

le ̣, thây kê ̣ cơn đau thấu trời vı̀ đôi cánh rách toa ̣c.

Cái bóp không đủ lực để ngăn tôi la ̣i, nhưng cũng khiến tôi liểng xiềng.
Tôi bay vu ̣t vào lớp không khı́ la ̣nh ngắt của cái tủ la ̣nh khổng lồ gắn

chı̀m trong tường. Cánh cửa bên ngoài đóng hờ. Liê ̣u tôi có vươ ̣t qua đươ ̣c
không? Căn phòng lóe choé trong ánh sáng chói chang.

Bang! Tôi đâm sầm vào mô ̣t-kê ̣ thép.
Choang! Cái gı̀ như tiếng ly vỡ.
Tôi vẫn không ngừng bay thẳng tới.
Tiến lên! Rầm! Cánh cửa phòng la ̣nh đóng sầm ngay sau đuôi tôi.
"Ba ơi, nhı̀n kı̀a, mô ̣t con chim!” Tôi nghe mô ̣t bé gái ré lên.
"Nó đang quắp cái gı̀ vâ ̣y cà?" Mô ̣t người khác la rầm.
Nhỡn lực của tôi đã hoa ̣t đô ̣ng la ̣i chút chút, đủ để tôi thấy cửa trước.

Dı̃ nhiên là cửa đóng. Đến lúc này tôi mới nhâ ̣n ra mı̀nh khao khát có tay
đến chừng nào.

Ba ̣n có biết cái gı̀ là tuyê ̣t nhất vào lúc đó không? Con người. Mười

người thı̀ có hết chı́n người là người tốt.

Mô ̣t người tốt bu ̣ng no ̣ lo lắng cho con chim bi ̣ ke ̣t liền lâ ̣t đâ ̣t cha ̣y ra

mở cửa.

Tôi bay vèo qua...
...ra ngoài bầu trời bao la, đón lấy tự do.
<Như Marco hay nói, nếu câ ̣u ấy ở đây: Điều này thâ ̣t tuyê ̣t. Nhưng chớ

có bao giờ làm như thế nữa nha.>

Thoát rồi!

Nhưng tôi không có thời gian để hân hoan ăn mừng. Tôi còn

phải về nhà. Ax đang cần tôi.

Tôi hối hả bay về. Khi chun qua cửa sổ gác xép, cơ thể tôi run lên bần

bâ ̣t vı̀ kiê ̣t sức. Ráng đâ ̣u lên đống cỏ khô, tôi thả Aftran xuống.

<Tôi sẽ mang nước đến cho cô ngay,> tôi hứa với Aftran.
Trái tim ó biển nhỏ bé của tôi đâ ̣p như trống trâ ̣n. Tôi chı̉ muốn dang