nhèo.
“Đi thôi,” tôi hối.
Cả hai cha ̣y le ̣ trở la ̣i nhà tôi - mô ̣t “căn cứ” gần nhất và an toàn nhất
khi không có ai ở nhà.
Tôi lâ ̣t đâ ̣t cởi áo ngoài ra, tròng nhanh chiếc quần soo ̣c và áo thun T-
shirt vào. Đó là trang phu ̣c go ̣n nhe ̣ cho viê ̣c biến hı̀nh.
Tôi tâ ̣p trung tâm trı́ vào những ADN xoắn đôi đang bơi trong máu
mı̀nh.
Khi tôi mở mắt, tôi đang rơi. Người tôi nhanh chóng tóp ro ̣p la ̣i. Dẫu đã
làm điều này không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào bao tử tôi cũng
cứ nhô ̣n nha ̣o cả lên.
Tôi càng lúc càng nhỏ hơn, nhỏ hơn nữa. Trong khi sàn nhà dâng lên
vùn vu ̣t thı̀ tôi la ̣i rớt â ̣p xuống như mô ̣t toà nhà cho ̣c trời đổ.
Da tôi trở màu xám và lốm đốm trắng. Khắp cả khối thi ̣t xám ngoét, các
đường nét mang hı̀nh những co ̣ng lông chim lờ mờ hiê ̣n ra. Thâ ̣t quái di ̣!
Rồi đô ̣t nhiên, chúng không còn là hı̀nh vẽ nữa mà là lông thâ ̣t hẳn hoi.
Mắt tôi tách xa, ôm quanh đầu. Chúng tinh tường đến đô ̣ có thể đo ̣c
đươ ̣c từ điều ở cách xa cả mô ̣t dãy phố.
Mắt của loài chim ăn thi ̣t. Mắt
chim ưng.
Cẳng tôi quắt la ̣i chı̉ còn là hai cây gâ ̣y. Những ngón tay bè ra, những
khúc xương rỗng nhanh chóng đươ ̣c phủ đầy lông chim. Lông đuôi xồ ra từ
mông tôi. Lớp lông vũ tiếp tu ̣c trùm kı́n ngực, lưng và bu ̣ng.
Marco cũng làm tương tự. Tu ̣i tôi đang sử du ̣ng vũ khı́ đô ̣c chiêu của
mı̀nh - thuâ ̣t biến hı̀nh. Marco trở thành ó biển, còn tôi là chim ưng
Peregrine.
Marco nói gı̀ đó, nhưng những từ ngữ bi ̣ cắt vu ̣n ra khi mũi và miê ̣ng nó
tan ra rồi dı́nh chi ̣t la ̣i và toè ra thành cái mỏ chim cong vòng, sắc lẻm.
Những chiếc vuốt của tôi phu ̣t ra, sau đó cong vòng và trở nên sắc nho ̣n.
<Mı̀nh sẽ gă ̣p bồ ở đó,> tôi bảo.
<Không, đơ ̣i đã.>
<Marco, mı̀nh bay nhanh hơn bồ mà...>
Nó ngần ngừ. <Thôi đươ ̣c, nhưng mà Jake này...>