Pằng chı́u!
Nó bắn ra phát cuối cùng trước khi bi ̣ tôi dẫm nát dưới chân. Thêm mô ̣t
vết cháy xém ở bu ̣ng tôi.
Bà Chapman lâ ̣t đâ ̣t từ nhà bếp cha ̣y ra.
“Andalite!” Bà ta thét và chı̃a khẩu tia Nghiê ̣t vào ngay giữa mă ̣t tôi.
Pằng chı́u!
Trán tôi bốc khói lı̀ xı̀, tai bi ̣ khoan mô ̣t lỗ xoáy thẳng vào óc. Tôi lảo
đảo và thét lên kinh hoàng như bi ̣ máy đu ̣c móng dâ ̣p phải. Con tê giác-tôi
đã bi ̣ thương nghiêm tro ̣ng.
“Grrooowwwrrrr!” Rachel rống lên ầm ı̃. Nhỏ vung móng vuốt bàn tay
to cỡ đầu người đẩy mu ̣ Chapman mô ̣t cái, khiến mu ̣ bay đâ ̣p vào tường.
Mu ̣ đáp xuống rên rı̉, lăn lô ̣n trên đất rồi lẩn vào bóng tối.
Mô ̣t khối lờ mờ vo ̣t tới - Ax đã đến viê ̣n trơ ̣ cho tu ̣i tôi. <Lão Chapman
cha ̣y trốn lên cầu thang rồi!> Ax thông báo.
<Kê ̣ xác hắn,> tôi quát. <Chúng ta cho hắn mô ̣t phút, đủ để báo đô ̣ng
cho đồng bo ̣n.>
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng. Con tê giác đã bi ̣ bắn ngay đầu. Nó
đang hấp hối. Sư ̣ gắn kết giữa trı́ não và cơ thể chı̉ còn rất mong manh...
Tôi đếm đến mười. <Đủ rồi. Đi thôi!>
<Hắn chuồn đằng cửa sổ sau ở trên lầu,> Marco thông báo từ phı́a
ngoài.
<Ax, lên lầu. Rachel, đi với anh,> tôi xông bừa vào phòng khách. Cửa
quá he ̣p. Tôi húc cho nó nới rô ̣ng ra.
Tôi dẫm nát chiếc trường kỷ và san bằng cái bàn uống cà phê.
Qua phòng khách. Qua những cánh cửa kiểu Pháp.
Lão Chapman rớt xuống về phı́a bên phải. Marco đón lõng, đi ̣nh chu ̣p
lão Chapman bằng...
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Lão Chapman bắn súng ngắn. Chı̃a thẳng lên trời. Mô ̣t phản ứng sơ
đẳng của con người. Marco ngã ngửa ra sau. Lão Chapman đa ̣p lên câ ̣u ấy,
cha ̣y đi.
<Marco!> Rachel thét.