đô ̣ng.
Ba ̣n tôi cần giúp đỡ. Bo ̣n Yeerk cần bi ̣ giết chết.
<Tuyê ̣t cú mèo!>
Nhưng làm thế nào để vào bên trong toà nhà đây? Không có thời gian để
mà lò dò thâm nhâ ̣p từ từ. Tôi cần phải vào thẳng bên trỏng.
Bãi đâ ̣u xe tải.
Tôi vỗ cánh và lươ ̣n vòng vòng bên trên bãi đâ ̣u xe tải. Có mô ̣t con
đường khá dốc và dài, cha ̣y thẳng từ khu đỗ xe phı́a sau toà nhà xuống mô ̣t
bến bốc dỡ hàng.
Bến bốc dỡ hàng là mô ̣t cầu tàu bằng bê tông đươ ̣c bảo vê ̣ bởi hai tấm
đê ̣m lớn làm bằng cao su. Lối ra vào là mô ̣t cánh cửa thép kéo.
Cánh cửa thâ ̣m chı́ là quá lớn đối với lốt gấu xám của tôi. Với những gı̀
tôi quan sát đươ ̣c thı̀ không còn lối vào nào khác nữa.
Rồi, tôi nhı̀n thấy cái xe tải - mô ̣t chiếc xe chở hàng. Ba ̣n biết không, đó
là mô ̣t trong những cái xe tải có chất chênh vênh 5 hoă ̣c 6 chiếc xe con
trong khoang chứa hàng phı́a sau.
Chắc hẳn đó là những mẫu xe con mới đang chuẩn bi ̣ được mang vào
thử nghiê ̣m, tôi nghı̃ thầm.
Chiếc xe tải đó đâ ̣u ngay rı̀a bãi đâ ̣u xe. Có ánh đèn yếu ớt bâ ̣t bên
trong buồng lái. Tài xế chắc đang tranh thủ chơ ̣p mắt ở trỏng. Có lẽ vı̀ hồi
đêm, tới lươ ̣t dỡ hàng của anh ta thı̀ đã quá trễ rồi chăng; tôi hổng biết mà
tôi cũng hổng quan tâm. Tôi chı̉ quan tâm tới chuyê ̣n rằng chı̀a khoá chắc
chắn là đang nằm bên trong chiếc xe mà thôi.
RRRRRRRRREEEEENNNNNGGGGG!
Tiếng chuông vẫn reo không ngừng! Có lẽ tôi đã bỏ lỡ mất nửa cuô ̣c tàn
sát rồi!
Tôi đáp xuống phı́a sau chiếc xe tải, hoàn hı̀nh thâ ̣t nhanh, rồi la ̣i biến
hı̀nh.
Vài giây sau, tay tài xế bừng tı̉nh khi tôi giâ ̣t tung cánh cửa xe của anh
ta.
"Aaaaaaaa! Aaaaaaaaa!" anh ta hét lên.