ANIMORPHS: NGƯỜI HÓA THÚ (TRỌN BỘ) - Trang 3442

Anh ta sơ ̣, ngoan ngoãn và sơ ̣ hãi, điều đó khiến tôi mắc cười, thế nên

tôi để anh ta sống. Tôi thò những móng vuốt gấu xám sắc lẻm của mı̀nh vào
và lôi anh ta ra ngoài, anh chàng đá chân lung tung, la hét và rồi sơ ̣ đến
tiểu cả ra quần.

Rồi, tôi trèo vào buồng lái.
"Này! Này! Mày không đươ ̣c ăn trô ̣m xe của tao!" anh ta hét lên.
Tôi đa ̣p côn, đẩy cần số lên phı́a trước. Tôi không biết đı́ch xác các

thao tác để lái xe tải, nhưng nga ̣c nhiên thay nó chồm lên phı́a trước khi
chân tôi nhả côn ra.

RẦMMMM!
Tôi đâm phải mô ̣t chiếc Volkswagen ngu ngốc nào đó. Nó làm tôi giảm

tốc, nhưng chẳng bao nhiêu.

Chiếc xe tải lắc lư dữ dô ̣i. Giữ vô-lăng bằng hai tay đầy móng vuốt

chẳng dễ dàng chút nào. Nhưng chiếc xe tải lớn vẫn quay đầu và từ từ tăng
tốc.

Quay đầu... quay đầu... và giờ, thẳng hướng ra ngoài bãi đâ ̣u xe, tôi đi ̣nh

hướng cho khối sắt thép khổng lồ ấy cha ̣y xuống con đường dốc!

<A HAAAA!> tôi hét lên thı́ch thú khi chiếc xe tải lao về phı́a trước và

xuống dốc.

Nhanh nữa… nhanh nữa… RẦMMMM!
Chiếc xe tải dừng la ̣i cực kỳ đô ̣t ngô ̣t trước cầu tàu bê tông.
CHOAANNG!
Dây xı́ch an toàn chắn phı́a trước mấy chiếc xe con bứt tung.
Mô ̣t chiếc xe con bay khỏi chiếc xe tải, vèo qua buồng lái, rớt ngay đầu

mũi xe, va thẳng vào cái cổng sắt, xuyên qua cánh cửa đó, kéo theo bản lề
kim loa ̣i quanh mı̀nh, chuyển hướng rớt sang mô ̣t bên.

Chiếc xe thứ hai bay tiếp, rớt ngay sau chiếc thứ nhất nhưng không còn

bi ̣ cánh cửa nào cản đường nữa cả.

Ngư ̣c tôi đâ ̣p ma ̣nh vào vô-lăng xe. Toàn bô ̣ tro ̣ng lươ ̣ng cơ thể tôi phá

hủy hoàn toàn bánh lái và hổng tài nào nhớ nổi bằng cách nào đó, tôi thấy
đầu và vai mı̀nh xuyên qua kı́nh chắn gió.

Tôi rũ cả người, mê ̣t đứt cả hơi, người bầm dâ ̣p, xây xước, trầy tru ̣a.