<Không.> Jake quay cái đầu vằn cam và đen sang phı́a tôi. <Em đi.>
"Không đời nào!"
<Không phải để đánh nhau. Chı̉ là để hỗ trơ ̣ thôi. Chı̉ để cha ̣y đi và tı̀m
những người khác nếu anh gă ̣p rắc rối. Em sẽ phải biến hı̀nh, nhưng em sẽ
không phải chiến đấu. Anh biết em không thı́ch thế. Nhưng Rachel Bé
Ngoan à, em sẽ đi.>
"Sao em la ̣i phải đi?" tôi phản đối.
<Bởi vı̀. Đó là trách nhiê ̣m của em.>
"Trách nhiê ̣m của em á?" Tôi nghı̃ mô ̣t lúc về từ đó. Trách nhiê ̣m ư?
Trách nhiê ̣m là gı̀ ta? Nó có ý nghı̃a gı̀ đối với tôi chứ? Chẳng gı̀ cả!
Chı̉ có điều... nó quả là có ý nghı̃a gı̀ đó. Chı́nh tôi cũng phải nga ̣c
nhiên về điều đó, nó có ý nghı̃a. Thâ ̣t là kỳ la ̣. Nhưng tôi cảm thấy hai từ
đó vang dô ̣i từ sâu trong tôi, không thể cha ̣m tới bởi sự phân tách.
Rachel Bà Chằn có lòng dũng cảm. Tôi có ý thức trách nhiê ̣m.
Và giờ thı̀ tôi đã cha ̣m vào phần đó trong mı̀nh, nó có vẻ thâ ̣t ma ̣nh mẽ.
Không thể cưỡng la ̣i đươ ̣c.
"Thôi đươ ̣c, giờ thı̀ nó chı̉, kiểu như là, lên kế hoa ̣ch mô ̣t cách cực kỳ
tồi tê ̣," tôi lẩm bẩm thâ ̣t khẽ.