CHƯƠNG 6
T
ối hôm đó, cả chú Ax và tôi đều bâ ̣n bi ̣u chuẩn bi ̣ mo ̣i thứ cho bản
thân.
Trời nhá nhem tối. Mă ̣t trời bự tướng sắp sửa biến mất khỏi đường chân
trời. Những gio ̣t ánh sáng màu cam pha tı́m ấm áp chu ̣p lên khu rừng. Tôi
nhào xuống, đâ ̣u trên mô ̣t cành cây thấp ở khoảng trống trên đı̉nh đồi. Chú
Ax đang leo lên khoảnh đồi dốc gần lòng máng.
<Tobias,> chú Ax go ̣i khi lên tới nơi. <Đây là giây phút tro ̣ng đa ̣i phải
không?>
<Ý chú là sao?> Tôi thâ ̣n tro ̣ng hỏi la ̣i.
<Ừm, cháu là…> chú Ax do dự
mô ̣t cách khác thường.
<À, chúng ta là
bà con với nhau chứ gı̀? Dù cháu không phải là người Andalite nhưng cháu
la ̣i mang trong mı̀nh di sản Andalite. Chú rất vui khi từ giờ trở đi cháu sẽ
sở hữu ADN quý giá này trong máu mı̀nh. Đó là mô ̣t sự tổng hơ ̣p gen rất
tinh xảo.>
<Ồ, tu ̣i cháu biết chú nghı̃ gı̀ về nòi giống của mı̀nh mà, chú Ax,> tôi
giỡn.
<Chú rất tự hào là người Andalite và chú thâ ̣t lòng ngưỡng mô ̣ nền văn
hóa của
mı̀nh.
Có những điều mà chú muốn truyền đa ̣t, chia sẻ với cháu nếu
cháu thı́ch.>
Thı́ch ư, phải nói là khát khao cháy bỏng mới đúng! Nhưng tôi vẫn cảm
thấy sao sao ấy.
Cứ làm như ADN của chú Ax là thứ mà tôi có thể thı́ch thı̀
nhâ ̣n, còn không thı̀ thôi ı́. Nhưng, đó là mô ̣t thứ rất giá tri ̣, và rốt cu ̣c thı̀,
tôi quả là có quyền đươ ̣c nhâ ̣n nó kia mà.
Tôi thuô ̣c về loài Andalite, mă ̣c
dù không mang gen của loài ấy. Chı̉ có trời, hay loài Ellimist mới biết
bằng cách nào. Thế nhưng, tôi đúng là loa ̣i sinh vâ ̣t như thế.
Điều đó làm
tôi chô ̣n rô ̣n.
<Cháu luôn sẵn sàng, chú Ax a ̣,> tôi nói.
Chú Ax nhe ̣ nhàng nhấc tôi khỏi cành cây rồi đă ̣t lên vai mı̀nh. Tôi cẩn
tro ̣ng ấn mô ̣t móng vuốt xuống, cảm thấy cơ bắp của chú Ax lỏng ra khi
đươ ̣c tôi hấp thu ̣.
Tôi qua ̣t cánh nhảy xuống đất và thử tâ ̣p trung.
Biến hı̀nh luôn là mô ̣t