thiêu đốt cơ thể này. Sau mỗi giây nó mỗi ma ̣nh hơn. Trong tai tôi bắt đầu
thốn lên ù ù những âm thanh rơ ̣n tóc gáy.
Không thể chi ̣u nổi nữa… Trời ơi! Đau gı̀ mà đau quá xá cỡ vâ ̣y nè!
Ngừng.
La ̣i tiếp.
Màu sắc nha ̣t nhòa đi từ vòng tròn màu đỏ bầm.
Tôi biết mı̀nh cần phải tỏ ra gan góc, phải làm như không hề bi ̣ tác
đô ̣ng, nhưng tôi chẳng làm đươ ̣c gı̀ ngoài viê ̣c nằm be ̣p ra đó và thở dốc.
"Rất đe ̣p, phải không?" Mu ̣ bảo. Trong mắt mu ̣ ánh lên mô ̣t niềm kiêu
hãnh. Không còn nghi ngờ gı̀ nữa, ánh nhı̀n ấy là của tên Yeerk trong đầu
Taylor. Hắn điều khiển mu ̣ thốt ra những lời nhuốm đầy tự hào. "Mô ̣t vài
nhà khoa ho ̣c giỏi nhất của tu ̣i ta đã mất gần mô ̣t thâ ̣p kỷ để hoàn thiê ̣n nó.
Tư tưởng xuất phát thı̀ cực kỳ đơn giản. Mi thấy đấy, tao có thể tự do tiếp
câ ̣n trư ̣c tiếp vào phần não bô ̣ điều khiển cảm xúc và các giác quan của
mi.”
Taylor cười phá lên.
Tiếng cười thuần khiết của mô ̣t cô gái trẻ. Tiếng
cười có thể khiến xao lòng mấy câ ̣u trai. "Tao có thể khiến mi có bất cứ
cảm giác nào mi muốn. Mi
không thể tưởng tươ ̣ng đươ ̣c đâu, đau đớn chı̉
là cấp đô ̣ nhe ̣ nhất mà thôi. Ta muốn biết mi nghı̃ gı̀. Hãy thành thâ ̣t đi.
Những nhà khoa ho ̣c của ta rất biết đánh giá đúng mức những phản hồi.
Đă ̣c biê ̣t từ mô ̣t người Andalite oai hùng.”
Tôi đi ̣nh trả lời để giữ kiểm soát nhưng không thể nào cu ̣ cựa đươ ̣c.
Vâ ̣n hết sức, tôi cố che giấu tiếng rên rı̉ thê lương mà tôi không bao giờ
ngờ gio ̣ng diều hâu của mı̀nh la ̣i có thể thốt ra đươ ̣c.
“Thú vi ̣ quá,” mu ̣ Phó-Visser gầm gừ, đánh giá tı̀nh tra ̣ng của tôi. “Có
lẽ còn quá sớm để ước đoán. Dẫu sao ta cũng không muốn Visser Ba nghı̃
bất cứ ai cũng có thể làm đươ ̣c viê ̣c này. Sẵn sàng chưa? Thêm lần nữa
há?”
Mu ̣ la ̣i ấn vòng tròn đỏ. Tôi thét toáng lên. Đau quá! Đau long trời nở
đất.
Că ̣p cánh của tôi run rẩy, không thể điều khiển nổi nữa. Mỏ tôi giâ ̣t cùng
cu ̣c. Móng vuốt quă ̣p la ̣i. Ruô ̣t gan lô ̣n tùng phèo. Tôi… xón cả phân ra.