Bà Aldrea cố gâ ̣p đôi cánh tôi la ̣i, cố chiếm quyền kiểm soát trı́ não tôi.
Pằng chı́u! Pằng chı́u!
Mô ̣t vê ̣t bỏng cỡ gần hai tấc xáng vào hông tôi. Đau thấy ông bà ông
vải.
Cánh tôi… gần… như mất… tiêu…
KHÔNG! Đây là cơ thể của tôi, đây là tôi!
Tôi cố đẩy làn sóng ý chı́ của bà Aldrea đi. Đôi tay yếu đuối ráng ngăn
chă ̣n mô ̣t thảm ho ̣a tàn khốc.
Nhưng đôi cánh của tôi vẫn giữ nguyên da ̣ng. Tôi rơi nhanh hơn nhưng
không quá nhanh.
Aldrea chiến đấu chống la ̣i tôi, tôi phản công, nhưng
tôi
vẫn làm chủ cơ thể mı̀nh, làm chủ sự biến hı̀nh. Chúng tôi - mô ̣t người
Andalite-biến-thành-Hork-Bajir, sinh vâ ̣t chết có ý chı́ sắt đá và tôi - cùng
rơi. Tất cả diễn ra trong khi tôi đang biến hı̀nh. Cho đến khi đôi cánh ó
biển nă ̣ng chi ̣ch đi và phần nhiều là cá voi hơn…
Hỏa lực từ mă ̣t đất bên dưới ta ̣o thành mô ̣t bức tường lửa.
Cuối cùng, đã đến mức gần đủ rồi, tôi hoàn hı̀nh đôi cánh và lao xuống.