nẻo không ai thấy, trên người tôi chı̉ còn la ̣i mỗi bô ̣ đồ biến hı̀nh. Tôi đă ̣t
chiếc hô ̣p xanh xuống sàn và bắt đầu tâ ̣p trung biến hı̀nh thành bò tót.
Criı́iı́ı́iı́ı́ttt!
Hô ̣p so ̣ tôi bung nứt ngay chı́nh giữa, kéo đầu tôi xuống sát đôi vai tròn
cô ̣m nung núc thi ̣t bò tót.
Phu ̣t! Phu ̣t!
Xương tôi bư ̣ chành ra, viền thành cái đầu tổ bố, ngắn ngủn, rồi đôi
sừng dài cả mét tẽ ra hai bên, ngó mà rởn da gà. Da tôi xa ̣m đen la ̣i, dày
bı̀nh bi ̣ch thành cái mông chành dành lúm xúm lông bò tót cứng nhỏng.
Cơ thể tôi nở phı̀nh, căng, và giãn ra mãi, hết thớ thi ̣t dày này đến cuô ̣n
cơ bắp nần nẫn kia thi nhau trám vào chỗ phồng. Ngón tay tôi chảy tan ra,
những móng guốc nă ̣ng nề toè ra như những cái dı̃a sắt.
“Nghe này, đừng có mở ra! Trong đó có con bò tót, tôi không nghı̃ ông
muốn…”
“Đừng có đòi nghı̃ dùm tao,” mô ̣t gio ̣ng nói rơ ̣n gáy rền vang. Gio ̣ng nói
tôi đã nghe nhiều lần – và không bao giờ quên đươ ̣c.
Gio ̣ng của Visser Ba.
Lu ̣t! Chu ̣t! Tai tôi dài thuỗn ra, rủ xuống và lú nhú lông.
Tiếng chốt cửa lu ̣c cu ̣c mở ra.
“Này, đừng có làm thế chứ!”
“Im ngay! Cút đi!” Visser Ba rống rı́t.
Phu ̣t!
Cái đuôi bò tót bung ra khỏi mông, vừa lúc cánh cửa xi ̣ch mở.
“Đấy, thấy chưa, tôi đã bảo…” viên tài xế im bă ̣t, mắt tròn lên kinh
nga ̣c. “Sơ ̣i dây buô ̣c đứt rồi!” Anh ta lùi phắt la ̣i. “Cha ̣y mau!”
“Đồ ngu,” Visser Ba na ̣t. “Tao…”
Con bò hô ̣c lên mô ̣t tiếng. Và ngay lâ ̣p tức, không hề báo trước, bản
năng bò tót của tôi cũng nổi lên.