CHƯƠNG 5
Đ
iên tiết.
Không sơ ̣ hãi.
Chiến đấu để phòng thủ. Chiến đấu chống la ̣i mối đe do ̣a.
Bảo vê ̣ đồng loa ̣i.
Tôi nghiêng đầu, phù mô ̣t luồng không khı́ ra khỏi lỗ mũi và chồm lên,
tim đâ ̣p binh binh, máu tôi đươ ̣c bơm tràn bằng nỗi tức giâ ̣n và adrenaline
liều cao.
“Cha ̣y!” Anh tài xế la bài hãi.
Tiếng la xô ̣c thẳng vào tai tôi, càng kı́ch thı́ch thêm nỗi tức khı́. Tôi
phóng ra khỏi xe như mô ̣t cơn lốc xoáy. Tôi lao hùng hu ̣c, giày xéo xe hơi
và lũ Mươ ̣n xác-Người bên dưới những cẳng chân bò tót ma ̣nh mẽ.
Những tiếng la thét khiếp đảm vang vo ̣ng. Bo ̣n Mươ ̣n xác-Người cha ̣y
tán loa ̣n, chui bừa vào núp dưới gầm xe, hoă ̣c bên trong những xe hơi đang
đâ ̣u.
Đầu óc mu ̣ đi vı̀ điên cuồng, tôi nhı̀n thấy chúng, tôi ngửi thấy vẻ kinh
sơ ̣ của chúng và cắm cúi đuổi theo. Chẳng chiếc xe èo uô ̣t nào bı́t nổi
đường tôi đi.
Thêm nhiều những tiếng gào thét khiếp vı́a.
Tôi xông tới, la ̣ng sươ ̣t qua mô ̣t gã Mươ ̣n xác-Người khiến hắn lăn
quay. Tôi tấn công cái bo ̣n đang sơ ̣ mất hồn mất vı́a, tiêu diê ̣t lũ sơ ̣ sê ̣t, với
tất cả vẻ điềm tı̃nh, ôn hoà của mô ̣t con thú ăn cỏ bỗng dưng bi ̣ đe do ̣a và
bi ̣ cho ̣c tức.
Tôi lồng lên. Không gı̀ ngăn cản đươ ̣c tôi đâu…
“Go ̣i cảnh sát mau!” Ai đó hét om. “Go ̣i cho Lâm Viên, bảo ho ̣ mang
súng gây mê la ̣i đây!”
“Đây là đâu?” Mô ̣t gio ̣ng khác vă ̣n la ̣i.
“Khu rừng cha ̣y do ̣c xa lô ̣! Bên ngoài cổng sau của Lâm Viên. Le ̣ le ̣
lên!” Vẫn người đó hú hét, nhảy tót lên mui xe của mı̀nh và ngồi chồm hổm
ở trển luôn.
<Cassie?>
Mô ̣t gio ̣ng truyền vang lên yếu ớt trong óc tôi. Mă ̣c kê ̣. Tôi là bác tài