“Êêêaaaa!” kiến thét gào, ưỡn thân ra sau, dùng nắm đấm bổ nhào tới
tấp vào đầu bò. Cuối cùng nó cũng thoát khỏi că ̣p sừng cùng với mô ̣t tiếng
“BỌP”.
Con kiến lùi la ̣i, thất kinh ôm cái bu ̣ng toác hoác, đôi càng lâ ̣p xâ ̣p ı̉u
xı̀u, cái miê ̣ng người ngáp ngáp.
Tôi nhı̀n chı́nh mı̀nh đang hấp hối. Nó chẳng phải là người cũng chẳng
phải là vâ ̣t – mà là mô ̣t cơn ác mô ̣ng vô hồn.
Tôi nhảy đa ̣i vào bu ̣i râ ̣m, ngồi thu ̣p xuống, há miê ̣ng ra.
Con bò tót hét lên chiến thắng.
Nhưng chiến thắng gı̀ mà chiến thắng. Khı̉ thâ ̣t, thay vı̀ ngủm thı̀ kiến-
Cassie la ̣i teo đi – mô ̣t hı̀nh hài người tı́ ni ̣ chuyển sang những nét đă ̣c
trưng của kiến.
“Không!” Tôi rống lên.
Tôi loa ̣ng choa ̣ng phóng ra, dẫm bừa phứa xuống đất. Bàn chân trần của
tôi quýnh quáng day dı́ cho tới khi cảm thấy chắc chắn rằng con kiến quái
di ̣ đã nát thây. Mô ̣t quái thai như thế không bao giờ đươ ̣c phép sống.
Phạch phạch phạch!
Trư ̣c thăng xề la ̣i gần. Không nghi ngờ gı̀ nữa, nó đã bi ̣ cuốn hút bởi
năng lươ ̣ng biến hı̀nh.
Tôi cần phải đi ngay, nếu không thı̀ kế hoa ̣ch của cả bo ̣n sẽ bi ̣ phá sản.
Chàng bò tót đang thư giãn gă ̣m cỏ ngoài bı̀a rừng.
Tôi bước tới mô ̣t gốc cây, tâ ̣p trung vào ADN ó biển. Ngay tức khắc,
mă ̣t tôi vâ ̣p xuống đất, cả thân người teo vù vù và dừng phắt la ̣i như chiếc
thang máy đã xong viê ̣c.
Những hı̀nh thù loang lổ hiê ̣n lên trên da tôi và nhú lên thành lông vũ.
Mă ̣t dẩu ra đẩy đôi môi tôi thành mỏ chim, và dày la ̣i như xi-măng khô
nhanh. Mắt tôi tách ra hai bên, với thi ̣ lực tinh tường hơn.
Xương tròn lên và rỗng đi. Lông đuôi toè ra. Biến hı̀nh xong xuôi… tôi
đâ ̣p cánh và lao lên mô ̣t tảng đá.
Con bò tót nhı̀n tôi, lúng túng. Tôi nhı̀n la ̣i, không biết phải làm gı̀ hay
nói gı̀. Nó khi ̣t lên đầy chất vấn và bước la ̣i gần.
Phạch phạch phạch!