buô ̣c phải đoa ̣t lấy, bằng bất cứ giá nào…
Tôi cha ̣y vòng vèo qua những thân cây thông đen thùi và những tảng đá
xù xı̀, chui dưới những cành cây trı̃u nă ̣ng. Không khı́ ướt la ̣nh vùi lấp mùi
ngai ngái của lá mu ̣c và đủ thứ hằm bà lằng khác. Dù sao mũi sói vẫn đang
bắt đươ ̣c mùi của Ông Bự nên tôi vẫn cắm cúi cha ̣y tiếp.
Ở phı́a trên, Ax và Tobias vỗ cánh bay hết tốc lực trong lớp không khı́
ban đêm la ̣nh ngắt.
Nhưng như vâ ̣y vẫn không đủ.
<Ổng biến mất rồi!> Tobias thı̀nh lı̀nh hét. <Mı̀nh không thể… ổng ở
phı́a trước… rồi đô ̣t nhiên chẳng thấy gı̀ nữa!>
Tôi dừng la ̣i dưới cành cây Tobias vừa đáp lên, hết dı́ mũi xuống đất,
ráo riết đi ̣nh vi ̣ Gafinilan la ̣i ngẩng đầu lên và hı́t hı́t không khı́.
Ax vừa
mới đáp xuống gần đó.
<Cứ như ông ta bốc hơi vâ ̣y,> Tobias bực do ̣c truyền ý nghı̃…
<Tư ̣ dưng tui chẳng ngửi đươ ̣c gı̀ nữa,> tôi thêm. <Giờ thı̀ chẳng còn
biết phải cha ̣y đường nào…>
<Tôi không muốn suy đoán,>
Ax trầm ngâm. <Có lẽ có mô ̣t lối vào
vũng Yeerk ẩn đâu đó gần đây và Gafinilan đã chui qua đó…>
<Khoan, chờ chút!> Tôi vừa nói vừa luẩn quẩn đi tới đi lui, cố vâ ̣n
du ̣ng tất cả những giác quan sói để dò xét. <Ông Bự đó đi đường này. Dấu
vết mâ ̣p mờ… nhưng… nhı̀n này!>
Hı̀nh như có mô ̣t cái hang hay lối mòn, cách chúng tôi khoảng ba mét về
bên phải. Nếu không chú tâm sẽ không tı̀m ta nó. Lối vào thấp và he ̣p, gần
như khuất biê ̣t sau những cành thông giăng do ̣c ngang.
<Tui
cá mười ăn mô ̣t
là Ông Bự đã biến vào đó,> tôi nói. <Xem ra bồ
nhâ ̣n đi ̣nh đúng đấy, Ax.>
<Coi bô ̣ không chı̉ có riêng tu ̣i mı̀nh ở đây đâu,> Tobias ề à.
Mô ̣t cái gı̀ đó đang ra khỏi hang. Ồ, mô ̣t con người - chı́nh xác là mô ̣t
người đàn ông.
Ông ta dừng la ̣i ngay cửa hang, rồi thâ ̣n tro ̣ng nhı̀n khắp xung quanh. Có
vẻ như ông ta đang coi xem có bo ̣n do thám nào đang núp sau những thân
cây không…