biến hı̀nh nên anh ấy không thể phu ̣c hồi la ̣i đươ ̣c hı̀nh hài thâ ̣t của mı̀nh.
Bây giờ tôi không còn là chiến binh phu ̣c vu ̣ cho thế giới Andalite nữa. Tôi
là người bảo vê ̣, người ba ̣n của Mertil. Dù sao thı̀…> Gafinilan nói thêm,
bằng gio ̣ng truyền rầu rı̃, <phải chi tôi điều khiển đươ ̣c chiến đấu cơ của
mı̀nh thı̀ Mertil đâu phải chi ̣u khổ sở như vâ ̣y.>
<Kinh khủng quá,> Ax thı̀ thào, vẻ thông cảm thoáng qua trong gio ̣ng
truyền của ảnh. <Mertil bi ̣ tước đoa ̣t danh hiê ̣u liê ̣t sı̃ anh hùng, mà phải
sống cuô ̣c đời con la ̣i là mô ̣t vecol.>
<Tôi rất mừng là Mertil vẫn còn sống,> Gafinilan tiếp.
“Vâ ̣y anh ấy đâu rồi?” Tôi hỏi. “Tôi muốn gă ̣p anh ấy.”
<Không thể đươ ̣c!> Ax phản đối.
<Đúng thế!> Gafinilan nói.
“Ồ. Vâ ̣y thı̀ vui lòng cho tôi hỏi tại sao?”
<Không thể phá vỡ sự tách biê ̣t của mô ̣t vecol,> Ax giải thı́ch. <Sự
sống tách biê ̣t là chân giá tri ̣ duy nhất anh ta có.>
“Chà, tôi đâu có chı̉ trỏ hay giễu cơ ̣t gı̀,” tôi bảo. “Tôi không thể chào
‘Hi!’ với anh ấy sao?”
Không có tiếng đáp từ cả hai người Andalite. Đáng lý ra tôi nên ngâ ̣m
miê ̣ng la ̣i. Nhưng có điều gı̀ đó khiến tôi không thể không hỏi. Tôi giả bô ̣
cười: “Người Andalite các anh cần phải điều chı̉nh la ̣i thái đô ̣ với người
tàn tâ ̣t thôi…”
<Chúng tôi có những nguyên tắc của mı̀nh,> Ax nói go ̣n.
<Aximili!> Gafinilan go ̣i tha thiết, đổi đề tài. <Anh có vui lòng cùng tôi
chia sẻ rễ illsipar không?>
Chuyê ̣n la ̣ đây. Khi Ax ở trong lốt người, ảnh không thể ngưng ăn bánh
quế. Điều đó thâ ̣t đáng sơ ̣! Ái chà, tôi bắt gă ̣p ánh nhı̀n sáng rỡ như khi
thấy bánh quế nháng lên trên gương mă ̣t Andalite vô cảm của Ax. Nét biểu
cảm đó có nghı̃a là “Hãy mau thết đãi tôi bây giờ đi, nếu không tôi buô ̣c
phải làm ông đau đấy.”
<Cám ơn,> Ax nhã nhă ̣n nói. <Tôi đã không ăn rễ ilisipar kể từ khi tôi
rời thế giới quê nhà.>
Gafinilan lô ̣c cô ̣c ra cửa sau, dẫn tu ̣i tôi trở la ̣i nhà kı́nh.