vi.
“Bồ nói với câ ̣u ấy đi,” Jake quay sang nói với Ax.
<Không biến hı̀nh!> Ax hét lên, bằng gio ̣ng truyền.
“Nghe rồi!” Gio ̣ng Marco oang oang. “Từ giờ mấy cái ma ̣ng tı́ ni ̣ của
mấy bồ là do tui quản lý à nha.”
Mô ̣t thoáng sơ ̣ hãi lướt qua trong đầu tôi.
Ôi, biến hı̀nh cũng làm tôi thấy ớn la ̣nh, nhưng dù sao, tôi vẫn còn có
thể tư ̣ kiểm soát đươ ̣c mı̀nh.
Chı̉ cần tâ ̣p trung vừa phải, ba ̣n cũng có thể kiểm soát đươ ̣c lốt hı̀nh
biến, ı́t nhất là về mô ̣t vài khı́a ca ̣nh nào đó.
Chı̉ cần tâ ̣p trung vừa phải, và thâ ̣m chı́, ngay cả khi ba ̣n nghı̃ ba ̣n đang
hấp hối, ba ̣n cũng có thể hoàn hı̀nh đươ ̣c.
Nhưng thu nhỏ người la ̣i thı̀…
Tôi không thể tư ̣ trở la ̣i hı̀nh da ̣ng cũ của mı̀nh đươ ̣c.
Cuô ̣c sống của tôi nằm trong tay Marco. Chı̉ nghı̃ đến đó thôi, tôi đã
thấy sơ ̣ hãi.
Và nữa, cái bo ̣n khùng điên tı́ hon đang chui vào bên trong cơ thể Marco
kia muốn câ ̣u ấy – và cả tu ̣i tôi nữa – chớ có cản đường chúng.
Tu ̣i tôi giờ chı̉ còn cỡ bằng con bo ̣ chét, mà vẫn tiếp tu ̣c thu nhỏ la ̣i.
Cái bàn mô ̣c của ba Cassie lờ mờ trên đầu chẳng khác nào mô ̣t tòa nhà
cho ̣c trời hổng có cửa sổ.
Đế giày của Marco trông giống như mô ̣t tác phẩm điêu khắc màu tı́m
khổng lồ.
Chúng tôi vẫn tiếp tu ̣c nhỏ dần, nhỏ dần.
Cho đến khi, những mảng đất bi ̣ cái cào cỏ xới lên trông giống như
những ngo ̣n đồi.
Cho đến khi co ̣ng cỏ khô to như cái cây, ha ̣t bu ̣i to như trái banh.
Thế mà chúng tôi vẫn tiếp tu ̣c nhỏ, nhỏ nữa.
Marco thı̀ như là mô ̣t con voi mamút chàng ràng ngay tầm mắt tôi. “Tui
vừa nghı̃ tới…”
Gio ̣ng câ ̣u ta chơ ̣t lóe lên giữa chừng như là mô ̣t cái đài radio bi ̣ tắt bất
thı̀nh lı̀nh vâ ̣y. Nhưng tôi biết Marco vẫn nói. Tôi có thể cảm nhâ ̣n đươ ̣c