Tên Taxxon đang cắn xé điên cuồng. Hàng ngàn cái răng như lưỡi dao
ca ̣o la ̣ng lóc thi ̣t và cơ bắp tôi. Nó không đi ̣nh cắt cánh tay tôi để làm món
ăn chơi, mà cắm phâ ̣p nguyên quai hàm sắt, muốn lôi tôi vào luôn, cho gần
bao tử hơn.
Tôi vung đuôi, nhưng mất thăng bằng vı̀ sàn nhà cong láng. Móng guốc
tôi tươ ̣t ngang như vũ điê ̣u sı̀-lô. Những con mắt đỏ ngầu chı̉ còn cách tôi
vài phân…
Tôi quăng lưỡi dao đuôi, chém vào bóng tối. Hu ̣t! Lực quai hàm của
con Taxxon dứt mất cánh tay tôi!
<Chú Ax!> Tôi gào lên.
PHẬẬP!
Đống răng sắt rút ra. Tôi lảo đảo lùi la ̣i, cầm chă ̣t lấy cánh tay bi ̣ pha ̣c,
đầu óc choáng váng.
<Nhanh lên,> chú Ax giu ̣c. <Chúng ta phải mau lên. Chú e rằng mı̀nh đã
làm tên Taxxon bi ̣ thương nă ̣ng.>
Cơn đau chỗ cánh tay còn la ̣i khiến tôi cảm thấy u mê, lú lẫn. Tôi cảm
thấy cái gı̀ đó ươn ướt, lầy nhầy dưới móng guốc. Chất hôi thối trong
người con Taxxon u ̣c ra, tràn be bét sàn bồn.
Tôi cúi xuống, đưa bàn tay lành lă ̣n ra cha ̣m vào con Taxxon. Cái sườn
mềm nhũn của nó luy ̣ch huy ̣ch lên xuống khi cố sức thở. Đúng, nó sắp tiêu
rồi.
Tôi thấy chú Ax trong ánh sáng lờ mờ. Chú đã thu phu ̣c xong con
Taxxon. Tôi bắt đầu hoàn hı̀nh. Vừa hoàn tất sự thay đổi, tôi liền giương
móng vuốt ra, i ̣n vào thớ thi ̣t Taxxon gớm ghiếc.
Tôi thấy rõ sự sống đang rò rı̉ khỏi cơ thể Taxxon. Và những nếp mô
ma ̣ch Taxxon gâ ̣p la ̣i, xe ̣p xuống như quả bóng xı̀. Tôi tâ ̣p trung thu phu ̣c
ADN của nó.
Thường thı̀ tôi chẳng cảm thấy gı̀ ở con thú đang bi ̣ hấp thu ̣. Nhưng lần
này, tôi chô ̣n cha ̣o cảm thấy gı̀ đó – dữ tơ ̣n, có vẻ như đang giâ ̣n điên lên…
Thu phu ̣c xong ADN của con Taxxon, tôi nhâ ̣n ra ngay bên trong mı̀nh
có điều gı̀ đó tôi chưa từng bao giờ biết. Phải chăng đó chı̉ là trı́ não mê ̣t
nhoài đang làm viê ̣c? Có thâ ̣t ADN đang la thét trong tôi ở cấp đô ̣ siêu