BÁC SĨ CẦM THÚ - Trang 334

Tiểu Viễn tinh lực có hạn, nửa đường thượng liền nằm ở trong lòng Niếp

Duy Bình mơ mơ màng màng mà ngủ, khi bị đánh thức liền thực mất hứng,
vươn cái mặt bánh bao kia ra, ánh mắt mơ màng cùng bộ dáng siêu đáng
yêu làm cho đám hộ lý thét chói tai, hai mắt như tỏa ánh sáng xúm lại người
sau tiếp bước người trước vuốt ve bé.

Niếp Duy Bình cười lạnh một tiếng, không chút do dự đem thịt viên nhỏ

ném cho các cô ấy.

Hừ!

Cho mi chê cười ta!

Cho mi vui sướng khi người gặp họa!!

Đáng đời!

Nhìn xem chú Ngụy của mi có thể đem mi cứu ra được hay không!

Bạn nhỏ Na Viễn giống như con thỏ nhu nhược rơi vào tay bầy sói, bị

một đám a di quái lạ đáng sợ vuốt ve mà nước mắt lưng tròng đáng thương
nhìn về phía chú cầu cứu, lại chỉ nhận được một ánh mắt đầy ý cười vui
sướng ác liệt.

Tiểu tử kia miết miết miệng, đôi mắt ai oán lại đốn không biết bao nhiêu

cảm xúc tình thương của mẹ của mấy người phụ nữ đó, một bộ dạng sắp
khóc càng dẫn tới những người đó “yêu thích không buông tay” tiếp tục
vuốt ve.

Cũng may cô út còn thương xót, biết đau lòng bé, đúng lúc giải cứu bé

ra, ôm bé ở trên đùi bón bé ăn chút đồ.

Chơi cả sáng sớm đã đói bụng đến mức kêu vang, Na Viễn một bên ăn

như lang như hổ, một bên trừng trừng ánh mắt đầy tức giận nhìn Niếp Duy

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.